Trái tim cô như thắt lại, loạng choạng chạy vào giữa đám đông, nhào lên người một phụ nữ trung niên.
“Cô ơi! Lúc nãy xe cứu thương chở ai đi vậy ạ?”
Người phụ nữ hoảng hốt, cúi đầu nhìn kỹ mới kêu lên: “Ôi! Đây chẳng phải là con gái nhà Thu Tử sao?”
Người phụ nữ này là đồng nghiệp của Tống Thu Tử. Khi Tần Giai Nhiễm chưa được đưa đến dinh thự nhà họ Tần, bà đã gặp cô vài lần.
“Cháu mau đến bệnh viện Thiên Thành đi, mẹ cháu đang ở đó! Trời đất thế này mà lại đi tự sát làm gì không biết! Sợ chết khϊếp!”
“Tự sát? Không thể nào…”
Tần Giai Nhiễm sững sờ, lẩm bẩm trong miệng. Bất cẩn, cô đạp trúng chỗ không có gạch lát, loạng choạng ngã, nước bùn bắn lên mặt mới khiến cô bừng tỉnh.
“Cháu cẩn thận đấy!”
Tần Giai Nhiễm gạt tay người phụ nữ rồi cắm đầu chạy ra đường lớn. Cô phải bắt xe đến bệnh viện Thiên Thành!
Giữa trời mưa, taxi vô cùng khan hiếm. Vất vả lắm mới có một chiếc chịu dừng, ông chú tài xế chỉ liếc cô một cái, chưa để cô kịp mở miệng đã đạp ga chạy mất.
Nhìn ánh đèn đỏ phía sau xe, cô bất lực òa khóc. Vừa khóc, cô vừa lao về phía trước, nước mưa đọng trong giày da lạnh buốt ngấm vào tận xương cốt, khiến chân tay nặng trĩu mỏi nhừ.
Xung quanh như một thế giới mờ mịt, đảo điên. Người qua đường bị ánh đèn xe hắt vào cũng hóa thành màu đỏ, tựa như những sợi tơ máu giăng đầy võng mạc.
Cô không biết mình đã chạy đến đâu, cho đến khi tiếng còi xe chát chúa xé toạc màng nhĩ. Cô giật mình quay lại, bị ánh đèn pha chói lòa làm lóa mắt.
Chiếc xe hơi màu đen có logo nữ thần nhảy múa đột ngột phanh gấp, lốp xe trượt xoáy trên mặt đường loang nước mưa.
“Cót két…”
Không kịp tránh, Tần Giai Nhiễm ngã nhào xuống đất. Cô chống hai tay, kinh hoàng nhìn chiếc xe chẳng biết lao tới từ đâu, như vừa xé toạc màn đêm mà đột ngột xuất hiện ngay trước mặt.
Mưa vẫn chưa dứt, từng hạt nặng trĩu rơi lộp độp bên ngoài. Bên trong xe lại là một thế giới khác: sạch sẽ, gọn gàng, yên tĩnh.
Vì cú phanh bất ngờ, thiếu niên đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế sau liền mở mắt. Chất giọng vừa trong vừa trầm vang lên: “Sao vậy, chú Thụy?”
Ngồi ở ghế phụ, người đàn ông tên Thụy đáp: “Cậu chủ, có một cô bé lao ra đường. Để tài xế xuống xử lý.”
“Có làm cô bé bị thương không?”
“Không, chắc chỉ là tự ngã nên bị trầy xước thôi.”
Rolls-Royce cách âm rất tốt, nên những gì xảy ra bên ngoài đều như một bộ phim câm. Trong xe, bản hòa tấu du dương của Bach vang lên.