Lý Mộng Lam cất giọng dịu dàng, nhỏ nhẹ nói: "Đúng đấy, Gia Trạch, con được hưởng phúc của em gái con đấy nhé."
Tần Gia Trạch gật đầu lia lịa, đáp vâng, vâng. Ai bảo là không phải chứ? Cả nhà họ Tần đều được hưởng phúc của nhà họ Tạ nên mới như cá gặp nước ở Hồng Kông.
Tạ Tông Nguyệt không đáp lại, chỉ mỉm cười.
Năm xưa, bà Tạ cùng con dâu đến Hồng Kông thăm người thân, nào ngờ lại bị tội phạm bắt cóc. Đối phương công khai yêu cầu hai nhà Tạ - Dịch phải đưa ra số tiền chuộc lên đến 800 triệu USD trong vòng hai ngày thì mới thả con tin. Lúc ấy, vừa hay Tần Đạt Vinh đang ở gần con thuyền đánh cá giam cầm bà Tạ, vô tình cứu bà ấy một mạng, còn vì vậy mà ăn ba phát đạn của tội phạm, máu chảy lênh láng. Để bày tỏ lòng biết ơn, bà Tạ đã tặng 300 triệu tiền mặt cho Tần Đạt Vinh, hơn nữa ra sức nâng đỡ ông ta trên thương trường, thậm chí còn có ý định kết duyên cho hai nhà.
Năm đó, chuyện này được báo chí Hồng Kông tường thuật rằng: "Nhà họ Tần phát đạt đều nhờ cầu phú quý trong nguy hiểm, ăn ba viên đạn đổi lấy phú quý cho ba đời, đáng giá!"
Tạ Tông Nguyệt vẫn giữ nguyên nụ cười hờ hững trên môi, chỉ cởi lắc tay san hô đeo trên cổ tay ra, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía. Từng viên san hô tròn trịa được mài nhẵn nhụi, màu sắc đậm đà, chỉ nhìn thoáng qua đã biết là có giá trị xa xỉ.
Mọi người nín thở, bầu không khí lắng xuống thật lâu.
"Không biết tối nay cô Tần có ở đây không?"
Tần Thế Huy thở hắt ra một hơi, trán đổ mồ hôi: "Có chứ, tôi đã gọi con bé tới đây rồi."
"Hôm nay Nam Nam biết sẽ gặp cậu nên chỉ lo trang điểm ăn diện, vì vậy mới tốn nhiều thời gian, cậu Tạ đừng để ý. Chờ Nam Nam tới, tôi sẽ bảo con bé nhận lỗi với cậu." Lý Mộng Lam cười làm hòa, luôn miệng gọi "cậu Tạ" ra chiều thân mật.
"Phu nhân cứ nói đùa." Tạ Tông Nguyệt đeo lắc tay về trên cổ tay.
-
Khi Tần Giai Nhiễm đến, mọi người đang cười nói vui vẻ. Cô không dám quấy rầy nên chỉ đi vòng vào từ bên cạnh, lặng lẽ đến gần Tần Thế Huy. Thấy tay cô trống trơn, Tần Thế Huy bất mãn nói: "Ba bảo con đi lấy rượu cơ mà? Đồng Đồng đâu? Sao không gọi nó tới đây?"
Tần Giai Nhiễm cắn môi vờ như xấu hổ, dè dặt nói: "Ba, con tìm mãi mà không thấy chai rượu ba nói. Có phải ba nhớ nhầm chỗ không?"
Tần Thế Huy nhíu mày, sao ông ta nhớ nhầm được? Những chai rượu trị giá hàng trăm nghìn trở lên đều do chính tay ông ta sắp xếp, không thể nào bị người khác lấy đi.
Chẳng lẽ con bé Thiến Thiến kia lén trộm rượu của ông ta uống mất?
"Nếu ba không yên tâm thì có thể đích thân tới đó kiểm tra. Con sợ là do con..." Tần Giai Nhiễm khúm núm giải thích.
Tần Thế Huy nhíu mày, không thích dáng vẻ nhút nhát như chuột thấy mèo của Tần Giai Nhiễm. Sao ông ta lại đẻ ra một đứa con gái chỉ đẹp mã chứ không được cái nết gì vậy nhỉ? Hoàn toàn không giống người nhà họ Tần chút nào.
Ngay khi ông ta vừa định lên tiếng, một giọng nói ôn hòa bất ngờ chen vào: "Tôi đã từng nghe bà nội kể rằng ông cụ Tần thích rượu nên lưu trữ không ít loại rượu nổi tiếng. Không biết tôi có phúc được xem tận mắt không?"