Chương 18: Bước ngoặt định mệnh

Hai gò má cô nóng bừng, một ngọn lửa cuộn cháy nơi l*иg ngực. Cô nín thở rời khỏi hầm rượu, rồi nhanh chóng chạy ra vườn hoa phía sau, nơi không một bóng người. Đẩy cánh cửa kính dẫn ra vườn, cô gần như kiệt sức, hai chân mềm nhũn, khuỵu xuống ngồi bệt trên hành lang, thở dốc từng hồi, đầu óc quay cuồng hỗn loạn.

Chỉ còn văng vẳng một câu nói ấy... "Lỡ bị phát hiện, chúng ta sẽ chết chắc."

Cô vừa sợ hãi vừa kinh hoàng, cố gắng dằn nén ý nghĩ đen tối đang trỗi dậy, nhưng càng kìm nén, ngọn lửa trong l*иg ngực lại càng bùng cháy dữ dội hơn.

Đây chẳng phải là một cơ hội trời cho sao? Chỉ cần bị phát hiện, Tần Giai Đồng sẽ phải chết chắc! Ai bảo cô ta lại ức hϊếp cô trước, phải không? Chính cô ta đã ức hϊếp cô trước...

Tần Giai Nhiễm hít thật sâu, vịn lan can đứng dậy, bước đến bồn hoa như một cỗ máy vô tri. Không một chút do dự, cô cắm tay xuống lớp đất bùn, đào một cái hố để chôn chai vang Romanee Conti trị giá hơn hai trăm nghìn kia vào bồn hoa cẩm tú cầu rực rỡ. Cô hành động hệt như một sát thủ đang bình tĩnh xóa dấu vết gây án.

Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy những ngón tay cô vẫn run rẩy, mồ hôi lấm tấm trên trán, cổ họng liên tục nuốt khan, nhịp tim đập thình thịch... Tất cả đều tố cáo sự căng thẳng tột độ của cô.

Sau khi chôn chặt chai rượu, đảm bảo không còn chút dấu vết nào, cô mới thở dốc. Mười ngón tay dính đầy bùn đất từ từ nâng lên, cô ngẩng đầu chăm chú nhìn vòm trời đầy sao, một giọt nước mắt lạnh buốt lăn dài từ khóe mi.

Ánh trăng dịu dàng rải khắp người cô. Đêm nay, bầu trời sao sáng lung linh, tựa như mẹ đang từ trên cao ngóng nhìn cô.

Tiệc tối đã được người hầu chuẩn bị xong xuôi, những món ăn mỹ vị bày đầy trên bàn, đẹp mắt và tinh tế. Bình sứ Thanh Hoa cắm đóa mẫu đơn tươi thắm, ánh đèn rực rỡ hòa cùng ánh nến dịu êm, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp không gian. Toàn cảnh yến tiệc lung linh, những bộ váy lụa là thướt tha, khung cảnh tựa như một khúc nhạc hoa lệ bậc nhất thế gian này.

Đây chính là chốn danh lợi mà bao người mơ ước đặt chân vào.

Tần Thế Huy ra hiệu cho người hầu mang xì gà đã chuẩn bị sẵn tới, đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh tay Tạ Tông Nguyệt. Kéo cắt kim loại và bật lửa cũng được bày biện chu đáo. Ông ta cười tươi rói: "Con trai tôi có nhờ người đặt mua một hộp Cohiba Behike, cậu Tạ dùng thử nhé?"

Người hầu định tiến lên châm thuốc nhưng Tạ Tông Nguyệt khẽ ngăn lại. Anh mỉm cười khách sáo: "Nơi đây có phụ nữ, e rằng họ không quen mùi thuốc lá. Chi bằng để lần sau đi."

Tần Thế Huy gật đầu theo, bèn gọi người hầu cất xì gà đi rồi cười xin lỗi: "Cậu Tạ thật chu đáo quá." Ông ta quay sang nhìn Tần Gia Trạch: "Gia Trạch, nếu sau này con có phúc trở thành người một nhà với cậu Tạ thì con phải học theo cậu ấy. Đây là phước đức mà bao nhiêu người cầu thần bái Phật cũng không mong được."

"Trở thành người một nhà", câu nói tế nhị này lập tức kéo cuộc trò chuyện về chủ đề chính. Nét mặt của tất cả mọi người hơi thay đổi, vô thức nhìn người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa.