Xinh đẹp là một lá bài thú vị, nhưng nó cần phải được kết hợp với những lá bài khác. Nếu chỉ có duy nhất lá bài này, chắc chắn sẽ thất bại. Tần Giai Nhiễm khẽ thở dài. Nhưng cô còn có lá bài nào khác nữa? Bằng cấp ư? Trong giới thượng lưu, bằng cấp là thứ vô dụng nhất. Những đứa con nhà giàu dốt nát vẫn có thể dễ dàng vào Ivy League chỉ nhờ gia đình vung tiền mua lấy tấm bằng từ các trường đại học hàng đầu thế giới. Tài năng? Không, cô không được phép có tài năng. Trí thông minh?...
Đột ngột, một tiếng "loảng xoảng" vang lên, như tiếng chai rượu đổ vỡ, khiến Tần Giai Nhiễm giật mình thon thót. Tiếp đó, tiếng trò chuyện lờ mờ của một đôi nam nữ vọng đến.
"Anh bị điên rồi sao? Không biết tối nay ba em mời khách đến nhà à?"
"Sweety, anh nhớ em lắm... Hôm nay em lờ anh đi, có phải vì đêm qua anh đã chọc giận em không?"
"Đừng nói nữa, vừa nhắc đến là tôi lại thấy ghê tởm. Anh vào đây bằng cách nào?"
"Vâng vâng vâng, bé cưng đừng giận. Hôm nay nhà em mở tiệc, anh lái chiếc Porsche của em trà trộn vào chứ sao."
Giọng người đàn ông tuy phát âm khá rõ ràng, nhưng vẫn phảng phất âm hưởng của người nước ngoài, như thể tiếng Trung của anh ta không thực sự trôi chảy. Còn giọng nữ... Là Tần Giai Đồng!
Tần Giai Nhiễm siết chặt chai rượu trong tay, lặng lẽ tiến về phía trước, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Cô dừng lại trước cánh cửa cuối cùng của hầm rượu, cánh cửa chỉ khép hờ, hé ra một khe nhỏ. Cô nheo mắt nhìn qua.
Trong căn hầm rượu được trang hoàng bằng gam màu xám lạnh, một đôi nam nữ đang đứng dưới ánh đèn mờ ám. Người đàn ông có mái tóc vàng, vóc dáng cao lớn, mang vẻ đẹp lai đặc trưng. Chỉ sau vài câu tán tỉnh, anh ta đã vội vàng cúi xuống hôn.
Người phụ nữ ngẩng đầu, vừa đẩy nhẹ anh ta ra vừa thì thầm từ chối: "Đừng... Tối nay khách quý là..."
"Anh biết mà, baby, chẳng phải là vị kia của nhà họ Tạ sao... Thái tử gia của thủ đô ấy mà..." Người đàn ông dùng hai tay nâng mặt cô gái lên, hôn từ trán xuống cằm. Từng nụ hôn rơi xuống như giọt mưa, vừa dịu dàng vừa đầy mờ ám, khiến người ta khó lòng kháng cự.
Tần Giai Nhiễm run rẩy, cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi tột cùng, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Nếu bị phát hiện, cô nhất định sẽ bị đánh chết. Cô kinh hãi, lẽ ra cô không nên chứng kiến cảnh này, nhưng đôi chân cô như bị cắm rễ, không tài nào nhúc nhích được.
Thì ra, người đàn ông được mọi người xun xoe nịnh hót kia chính là Thái tử gia nhà họ Tạ mà người nhà họ Tần vẫn thường xuyên nhắc đến. Ba anh là gia chủ nhà họ Tạ ở Bắc Kinh, mẹ là tiểu thư nhà họ Dịch ở Hồng Kông, gia thế hiển hách đến mức khó ai bì kịp.
Vậy vị thái tử gia ấy đích thân đến Hồng Kông là để bàn chuyện cưới hỏi ư?
Nhưng... Tần Giai Đồng lại đang ở đây... Tim Tần Giai Nhiễm như bị bóp nghẹt, cô không dám nghĩ thêm nữa.
Tần Giai Đồng khẽ hừ lạnh, đôi mày nhíu lại: "Anh biết rõ mà vẫn dám đến sao? Còn không mau cút đi!"
Người đàn ông bật cười, chẳng mảy may động đậy: "Người như cậu Tạ cao quý không thể với tới. Còn em là công chúa, cũng cần có người dỗ dành nâng niu. Chẳng lẽ em định ôm lấy cái chân thối của thằng đàn ông khác sao? Anh sẽ buồn lắm."