Chỉ có điều, hành vi “lạy ông tôi ở bụi này” này đã bị vạch trần ngay lập tức.
Khi nhìn thấy Tần Giai Nhiễm, Tần Thế Huy vẫn đang cười tươi roi rói bỗng chốc nổi trận lôi đình.
Tối nay là bữa tiệc do nhà họ Tần đứng ra tổ chức, thế mà cô chủ trong nhà lại ngang nhiên mặc sai dress code, chẳng những mất thể diện mà còn lộ diện trước mặt khách quý. Có thể tưởng tượng một khi chuyện này truyền ra ngoài thì sẽ trở thành câu chuyện trà dư tửu hậu khó nghe cỡ nào. Nào là lòe bịp thiên hạ, nào là khoe khoang phong tình, thấy người sang bắt quàng làm họ vân vân... Ông ta thừa biết cuộc trò chuyện của đám người giàu dơ bẩn cỡ nào, ngay cả nhà họ Tần cũng sẽ bị bôi nhọ theo.
“Ai bảo mày ăn mặc kiểu này!” Tần Thế Huy đen mặt bước tới trước mặt Tần Giai Nhiễm, kéo cô ra ngoài.
Tần Giai Nhiễm tức khắc đỏ mặt, luống cuống chắp tay sau lưng, bất lực nhìn Tần Thế Huy: “Ba...”
Tần Thế Huy trừng cô: “Mày học lễ nghi giờ trả lại cho thầy cô hết rồi hả? Hay mày cho rằng mày ăn mặc như vậy thì có thể...”
Tất cả mọi người đều xem kịch vui, chỉ có giọng nói trầm lắng vang lên, chậm rãi ngắt lời Tần Thế Huy.
“Tổng giám đốc Tần.”
Lông mi Tần Giai Nhiễm run lên.
Lúc này Tần Thế Huy mới ngừng cơn giận, quay về bên cạnh Tạ Tông Nguyệt, cười nịnh nọt: “... Thật tình, một khi tôi đã dạy dỗ con cái thì quên hết chừng mực, để cậu Tần chê cười rồi. Cậu đừng so đo với mấy đứa con nít cứ thích chạy theo trào lưu này nhé.”
Người đàn ông cười hờ hững: “Không sao, tôi chỉ nghĩ lúc tới đây, tôi đã đặc biệt chọn hai chai rượu ngon.”
Anh nhìn người đàn ông trung niên đằng sau: “Chú Thụy, chú ra ngoài xe lấy vào đây đi.”
Chú Thụy khom lưng, vừa định đi lấy rượu thì bị Tần Thế Huy ngăn cản: “Sao có thể để cậu Tần tự mang rượu tới chứ? Truyền ra ngoài người ta sẽ bảo tôi tiếp đón khách không chu đáo.”
Tạ Tông Nguyệt mỉm cười: “Vậy thì tôi nghe theo sự sắp đặt của ông.”
Từng câu từng từ rất nhã nhặn, lại thể hiện sự thanh cao.
Tần Giai Nhiễm cúi đầu, trong tầm mắt là đôi giày da Oxford không dính một hạt bụi và ống quần được là phẳng phiu của người đàn ông. Đó là sự cao quý và lạnh nhạt không thể với tới. Dường như có hình ảnh xa xôi nào đó chợt hiện lên trong đầu cô nhưng lại nhanh chóng tan biến vì cảm xúc căng thẳng.
Giây kế tiếp, người đàn ông nhấc chân đi tới.
Ánh sáng trên đỉnh đầu cũng thay đổi, như có một cái bóng dần dần che khuất. Cô bỗng cảm thấy căng thẳng cả người.
Thực ra cô không biết mình đã chặn đường người khác.
Tạ Tông Nguyệt thong dong bước tới. Lúc đến bên cạnh cô gái, anh lịch sự nhìn sang chỗ khác, song khóe mắt vẫn vô tình liếc qua đôi chân dài trắng trẻo được làm nổi bật bởi chiếc váy lụa màu hồng, như đang dụ dỗ du͙© vọиɠ sâu thẳm trong tâm hồn con người.
Đôi chân ấy rất mảnh mai nhưng vẫn đầy đặn, cân đối, tựa như hai con rắn quấn người.
Đẹp một cách dung tục.
Bởi vì ai cũng thích.
Tạ Tông Nguyệt dời mắt, biểu cảm lạnh nhạt đến nỗi không mảy may dao động, ngồi vào chủ vị.
Tần Thế Huy thả lỏng, tranh thủ thời cơ kéo Tần Giai Nhiễm sang một bên: “Con nhỏ phá của này, lúc nãy con chặn đường người ta đấy biết không? Con mau xuống hầm rượu, lấy chai Conti năm 90 ở hàng thứ ba trên tủ lại đây xin lỗi, sau đó tới phòng của Đồng Đồng gọi con bé ra đây. Chuyện nhỏ như vậy có làm được không?”