Chương 13: Ánh mắt của anh

Cô vừa định dõi theo bóng lưng Tần Gia Trạch thì chợt cảm nhận được một ánh mắt phía sau mình. Cô quay phắt lại, thấy một người đàn ông trung niên mặc Âu phục đi giày da đứng cách đó không xa. Thấy cô quay đầu, ông ta mỉm cười giơ ly rượu lên, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

Hình dáng của chủ tịch Hoàng chợt hiện lên trong đầu Tần Giai Nhiễm, dần dần trùng khớp với người đàn ông này.

Cô sởn gai ốc, không kịp nghĩ nhiều mà nhanh chóng bước đến chỗ tấm bình phong đặt nghiêng phía trước rồi lẻn vào bên trong.

-

Đằng sau tấm bình phong khổng lồ là khu vực nghỉ ngơi. Một chiếc giường La Hán khảm trai xa xỉ được đặt giữa không gian rộng rãi, ngoài ra còn có mấy chiếc ghế bành, một chiếc bàn trà, ấm chén được bày biện tươm tất trên bàn.

Tần Giai Nhiễm đang cố gắng xua đi cảm giác ghê tởm ấy. Lát sau, hàng loạt tiếng bước chân dồn dập đến gần truyền vào tai cô, kèm theo đó là từng tiếng gọi “anh Tạ”, “cậu Tạ” đầy nịnh nọt. Cô vội lùi về sau hai bước.

Bên ngoài bình phong, Tần Thế Huy cười tươi tắn nói với người đàn ông bên cạnh: “Cậu Tạ, bữa tối vẫn đang chuẩn bị, chi bằng cậu sang bên này nghỉ ngơi trước nhé?”

“Vâng.”

Kèm theo tiếng bước chân là một âm thanh ôn hòa và trầm lắng lọt vào tai Tần Giai Nhiễm. Cách phát âm này rõ ràng không phải của người địa phương.

Cô thình lình ngẩng đầu, không khỏi nao nao khi thấy người đàn ông đứng ở chính giữa.

Đó là người đàn ông mà cô nhìn lén lúc ở trên sân thượng ư? Những chi tiết bị bóng đêm che khuất giờ đây đã hoàn toàn hiển lộ trước mặt cô. Cô cứ ngây thơ nhìn anh, hoàn toàn không phát hiện sự nguy hiểm ẩn nấp xung quanh.

Người đàn ông trước mắt rất cao, vóc dáng thuộc kiểu cao gầy, vai rộng eo thon, không phải hình thể cường tráng, toát lên khí chất như quân tử cao thượng. Anh mặc một bộ Âu phục hoa văn sọc màu xanh thẫm được cắt may chỉn chu, đeo một cặp kính gọng kim loại trên mũi. Chỉ lẳng lặng đứng đó cũng đã có khí chất cao quý và ôn hòa như ngọc, đồng thời cũng mang đầy vẻ lịch sự, đứng đắn.

Cùng mặc Âu phục đi giày da, nhưng chỉ có anh là cầu kỳ nhất. Cà vạt thêu hoa văn cỏ cây thắt nút Windsor, trên ve áo cài một viên ngọc bích sẫm màu, cổ tay áo gắn đôi măng sét Tourbillon. Mỗi một chi tiết đều cẩn trọng đến mức khắt khe nhưng thoạt nhìn như chỉ là không đáng nhắc đến. Chỉ có những gia tộc trâm anh thế phiệt lâu đời mới bồi dưỡng được gu thẩm mỹ kiểu này.

Tần Giai Nhiễm có cảm giác như mình từng gặp người đàn ông này rồi nhưng nghĩ mãi mà không nhớ ra.

Giây sau, cô cảm thấy mình thật nực cười. Cô đang mộng tưởng hão huyền đấy à? Rõ ràng hai người thuộc hai thế giới khác nhau thì sao từng gặp nhau được?

Ngay khi Tần Giai Nhiễm đang suy nghĩ miên man, người đàn ông nhẹ nhàng liếc nhìn cô.

Dưới ánh đèn lộng lẫy, ánh mắt của anh không có chút cảm xúc nào nhưng Tần Giai Nhiễm lại cảm giác như mình bị điện giật, lòng bàn tay đổ mồ hôi khiến chiếc lắc tay kim cương gần như ướt sũng, bối rối khép chân lại.

Không biết vì sao, cô cảm thấy hơi xấu hổ, bèn lùi về sau ghế bành theo phản xạ như muốn che khuất thứ gì đó.