Chương 12: Chiếc lắc tay kim cương

Tần Giai Nhiễm biết rõ những lời mách lẻo của mình chẳng thay đổi được gì. Trong căn nhà này, chẳng có ai đứng về phía cô, từ đầu đến cuối, cô vẫn chỉ là một bóng ma vất vưởng, không nơi nương tựa.

Tại dinh thự nhà họ Tần, Tần Gia Trạch – anh trai ruột của Tần Giai Đồng – không thể nào thật lòng coi cô là em gái mình. Dĩ nhiên, anh trai ruột của cô cũng không phải là Tần Gia Trạch; cô đã có một người anh trai riêng.

Tần Gia Trạch vốn đang bực bội chuyện khác, nào còn tâm trí đâu mà bận tâm đến chuyện nhỏ nhặt này. Anh ta lập tức tái mặt, quát cô: “Em làm sai mà còn mách lẻo nữa hả? Con bé bảo em mặc thứ này thì em mặc luôn à? Em dễ bắt nạt như vậy, nó không bắt nạt em thì bắt nạt ai?"

"... Thôi, anh không rảnh nói mấy chuyện này với em nữa, nói ra chỉ tổ nước đổ đầu vịt. Em cứ đứng ở đây, đừng đi lung tung, lát nữa mẹ sẽ tìm em.”

Tần Giai Nhiễm đã đoán trước được kết cục này, song khóe môi cô vẫn cứng đờ, cúi đầu thấp hơn: “Em xin lỗi anh.”

Thấy cô ngoan ngoãn như vậy, Tần Gia Trạch nhất thời không biết nên nói gì cho phải, cảm xúc trong lòng trở nên phức tạp.

Không thể trách anh ta xem thường em gái mình. Một cô em út vừa xinh đẹp vừa dịu ngoan thế này, chẳng phải sinh ra để làm chim hoàng yến cho người ta sao?

Ban đầu, mẹ nói sẽ gả em út cho chủ tịch Hoàng, anh ta đã kịch liệt phản đối. Dù không ưa em út, anh ta cũng không muốn gả cô cho một người đàn ông đã có một đời vợ.

Thế nhưng, chủ tịch Hoàng tuy hơi lớn tuổi nhưng cũng chỉ hơn 40, tướng mạo không tệ lại chú trọng giữ gìn sức khỏe, phong độ ngời ngời. Hai năm trước ông ta góa vợ, trở thành “gã độc thân vàng mười” nổi tiếng khắp Hồng Kông, biết bao phụ nữ sẵn lòng đi theo dù không danh phận.

Vậy mà ông ta lại hứa sẽ cho em út danh phận, chỉ cần em út tốt nghiệp sẽ trở thành bà chủ Thiên Thụy, không những có thân phận vẻ vang mà còn có một người chồng yêu thương mình. Đồng thời, anh ta cũng thuận lợi kết nối quan hệ với Thiên Thụy, nhờ đó mà đầu tư vào ngành casino ở Macao. Chẳng phải là chuyện tốt đẹp “một mũi tên trúng ba đích” sao?

Nghĩ vậy, Tần Gia Trạch cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Không phải anh ta là một người anh vô tâm với sống chết của em gái, mà vì đây là con đường tốt nhất đối với em gái.

Nét mặt Tần Gia Trạch dịu đi, lấy một sợi lắc tay kim cương giá trị xa xỉ từ trong túi áo đeo vào tay Tần Giai Nhiễm, giọng điệu hiếm khi ôn hòa: “Không phải anh muốn quát em đâu, đương nhiên anh sẽ răn dạy A Đồng, còn em...”

Nói được nửa chừng, anh ta bỗng ngưng bặt. Tần Giai Nhiễm không rõ đã xảy ra chuyện gì, ngẩng đầu hỏi: “Anh cả?”

Tần Gia Trạch đặt lắc tay vào tay Tần Giai Nhiễm rồi dặn: “Nghe lời, đừng chạy lung tung.” Nói xong anh ta rời đi ngay.

Tần Giai Nhiễm thấy ông anh cả vẫn luôn cổ hủ và thanh cao của mình bất ngờ nở nụ cười lấy lòng, không khỏi lấy làm ngạc nhiên.

Sảnh tiệc dần dần trở nên ồn ào hơn.

Chiếc lắc tay kim cương lành lạnh nằm trong lòng bàn tay Tần Giai Nhiễm.