Cô vội vàng lấy điện thoại, trên màn hình hiển thị người gọi tới là anh cả. Cô vừa bắt máy, đối phương đã lập tức mắng té tát một trận, hỏi cô là thần thánh phương nào, có phải chờ họ dùng kiệu tám người nâng tới rước cô không?
Tần Giai Nhiễm không biết anh ta đang giận chuyện gì mà lại trút lên đầu mình. Cô nhanh chóng che giấu cảm xúc trong đôi mắt, chỉ khe khẽ trả lời: "Xin lỗi anh, em đến ngay đây."
-
Người giúp việc mở cửa sảnh tiệc ra, ánh đèn sáng ngời hắt tới, Tần Giai Nhiễm nheo mắt lại vì khó chịu. Không phải vì ánh đèn quá sáng mà là vì cô vừa bước vào thì đã cảm nhận được vô số ánh mắt soi mói đâm vào người mình như mũi kim.
Trước mắt cô là sảnh tiệc linh đình, những cây hoa mẫu đơn bị rơi vãi trong mưa hồi sáng hôm qua giờ đây đều được cắm vào bình sứ Thanh Hoa cao quý, không còn vẻ đẹp suy sút như hôm qua mà chỉ còn lại sự sang trọng, tao nhã.
Bữa tiệc lần này khá chính thức, dress code trong thiệp mời là "black tie". Đàn ông trong sảnh đều mặc Âu phục nghiêm chỉnh, còn phụ nữ diện lễ phục dài tao nhã và xinh đẹp, kiểu váy ngắn nhất cũng dài tới mắt cá chân, chủ yếu là thể hiện sự quý phái và thanh tao.
Tần Giai Nhiễm không hòa hợp với nơi này. Mọi người nhìn cô tựa như nhìn một chú hề toan lợi dụng quần áo lố lăng để thu hút sự chú ý, mà không biết rằng nơi này là chốn danh lợi, chốn danh lợi coi trọng quy tắc và thể diện. Người không có thể diện, ăn mặc không có thể diện thì dù thu hút ánh mắt của mọi người cũng chỉ là trò hề lấy lòng mọi người mà thôi.
Chẳng mấy chốc, tiếng xì xầm to nhỏ đã lọt vào tai Tần Giai Nhiễm.
"Người này là ai? Ăn mặc trông phóng đãng quá."
"Sao? Cậu Trần có hứng thú à?"
"Vóc dáng không tồi, mặt mũi nhìn cũng ngoan, trông như một cô em chưa hiểu sự đời."
"Chưa hiểu sự đời cũng có ưu điểm, cậu Trần không thích gái ngây thơ à?"
"Ngây thơ tất nhiên là tốt nhưng không biết quy củ thì không tốt."
Đàn ông lúc trò chuyện riêng đều thật bẩn thỉu, đàn ông ở đâu cũng vậy.
Tần Giai Nhiễm định thần lại, dù sao cũng là nhà họ Tần mất mặt, cô không quan tâm. Cô còn ước gì tất cả đàn ông trong bữa tiệc này đều cảm thấy cô không thể ngồi mâm trên mà khinh thường cô, khiến Chủ tịch Hoàng gì đó cảm thấy mất thể diện nên tránh xa cô.
Cùng lắm thì bị mắng mấy câu thôi.
Quả nhiên, một phút sau, Tần Giai Nhiễm nghe thấy Tần Gia Trạch trách cứ: "Em ăn mặc kiểu gì thế hả? Không biết quy củ à!"
Tần Giai Nhiễm lộ vẻ ấm ức, khúm núm cúi đầu, kể lại chuyện xảy ra tối qua một cách bâng quơ: "Anh cả, tại chị gái cắt váy của em mà. Chị ấy không cho em mặc thứ khác... Em chỉ có thể mặc bộ này thôi..."
Tần Gia Trạch là anh cả trong nhà. Lý Mộng Lam đẻ anh ta từ lúc còn trẻ nên năm nay anh ta đã 29 tuổi. Ngày thường anh ta vẫn nghiêm túc và nề nếp nên các em trong nhà đều kính nể anh ta. Tần Giai Nhiễm kính trọng anh ta, cũng sợ hãi anh ta, đôi khi cô rất ghét anh ta nhưng chí ít không hận.
Gia đình hòa thuận thì mọi chuyện mới suôn sẻ.