Chỉ mình Tần Giai Nhiễm là người mờ nhạt nhất, tranh thủ thời gian trốn trên sân thượng nhỏ của tòa nhà hai tầng phía tây, ngẩn ngơ nhìn ngọn núi tối om trước mắt.
Nhiều lúc, tất cả mọi người trong nhà họ Tần đều ăn ý quên mất rằng trong căn nhà này còn một cô ba.
Họ nhớ mọi sở thích của ông chủ, bà chủ, cô cả, cậu cả – từ bữa ăn, nước trà, xông hương, hoa trang trí, ga giường... Sẽ không bao giờ phạm sai lầm. Ngay cả sở thích của bà hai, cô hai và cậu út sống ở vịnh Nước Cạn, họ cũng nhớ rõ nằm lòng. Chỉ riêng Tần Giai Nhiễm là không ai tốn thời gian và tâm tư tìm hiểu sở thích của cô.
Cô là người thừa trong căn nhà này.
Gió đêm nhè nhẹ thổi bay làn váy sa tanh mỏng trên người cô, đôi chân dài và mảnh khảnh cực kỳ bắt mắt. Ánh trăng sáng tỏ chiếu lên khiến làn da cô trở nên mịn màng và nhẵn nhụi như ngọc dương chi, cứ như thể đang quyến rũ những ánh mắt không cần nói cũng tự hiểu.
Tần Giai Nhiễm tựa lưng vào lan can, gác chân ngẩn người, thi thoảng lại dụi đầu vào lan can chưa ráo nước, rồi lại đếm trong sân có bao nhiêu cây chuối tây, bao nhiêu cây cọ. Trong lúc đang gϊếŧ thời gian, cô bỗng nghe thấy tiếng động truyền tới từ nơi xa bèn ngẩng đầu nhìn.
Một đoàn người bước ra từ biệt thự đối diện với vườn cây, đi đầu là Tần Thế Huy – ba cô, bà chủ Lý Mộng Lam theo sát đằng sau, cuối cùng là quản gia và hai người giúp việc nam.
Tần Giai Nhiễm không khỏi thắc mắc, tối nay mở tiệc mà sao đám người này lại ra ngoài?
Ngay sau đó, một chiếc Rolls-Royce Phantom xuất hiện trong tầm nhìn của cô. Biểu tượng nữ thần trên mui xe lóe lên ánh sáng màu bạc dưới ánh trăng.
Không biết nghĩ tới chuyện gì, nét mặt cô hơi hoảng hốt rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
Chiếc xe chậm rãi chạy vòng qua khu trồng cây xanh rồi vững vàng dừng bánh giữa sân. Bóng đêm tĩnh lặng, ánh đèn sáng ngời trong sân phản chiếu trên thân xe đen bóng, toát lên vẻ cao quý mà khiêm nhường.
Tần Thế Huy lập tức cười tươi bước lên nghênh đón. Ông ta tự tay kéo cửa xe ra, môi mấp máy không biết đang nói gì, chắc là mấy câu khách sáo như chào mừng quý khách đã đến. Sau đó, người ngồi trên ghế sau mới chậm rãi xuống xe, đầu tiên là một đôi chân săn chắc và mạnh mẽ được che giấu sau quần tây bước ra cửa xe, đôi giày da Brock Oxford bóng lưỡng không dính một hạt bụi.
Thì ra là nghênh đón khách quý đến trễ, chẳng trách lại đon đả đến thế. Tần Giai Nhiễm bật cười mà không có cảm xúc gì, cũng có lẽ là có ý trào phúng.
Không biết là một nhân vật tai to mặt lớn cỡ nào mà dù anh đến trễ một tiếng, vợ chồng Tần Thế Huy vẫn đích thân ra cửa nghênh đón vậy nhỉ?
Tần Giai Nhiễm tò mò bèn nắm chặt lan can, nhón chân nhoài người ra ngoài, nhìn sang bên đó với tư thế nguy hiểm này. Tiếc rằng nơi này quá hẻo lánh, cô chỉ thấy một bóng lưng cao ráo, toát lên vẻ cao ngạo mặc dù đứng giữa bóng đêm.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt trên ghế bỗng rung lên, có người gọi điện tới. Tần Giai Nhiễm hoảng hốt, suýt nữa thì trượt chân ngã xuống.