Chương 1: Cơn mưa dẫn lối đến bi kịch

Hơn bảy giờ tối, màn đêm cùng mây đen cuồn cuộn đồng loạt buông xuống báo hiệu một cơn giông sắp kéo đến. Chẳng bao lâu, một cơn mưa tầm tã trút xuống. Trận mưa to bất ngờ khiến Hồng Kông rơi vào tình trạng tắc nghẽn giao thông trên diện rộng chưa bao giờ có.

Chiếc taxi chở Tần Giai Nhiễm bị kẹt ngay trên cầu vượt. Tiếng mưa rơi bên tai ầm ầm như sấm dội. Cô sợ hãi siết chặt làn váy, ngập ngừng hồi lâu mới lấy hết can đảm hỏi: “Chú ơi, chú có thể lái nhanh hơn chút không ạ?”

Tài xế liên tục ấn còi, không kiên nhẫn đáp: “Chú cũng muốn nhanh hơn một chút chứ. Cháu gái, cháu nhìn ra ngoài đi, đường toàn là xe, chú lái nhanh kiểu gì được?”

Năm nay Tần Giai Nhiễm vừa tròn chín tuổi, vóc dáng nhỏ nhắn. Ngày thường cô vốn không dám lớn tiếng trước mặt người lớn, nên lúc này cũng chẳng dám cãi lại tài xế, chỉ đành mím môi, vừa buồn bã vừa lo âu nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

Mưa to thế này, không biết anh trai có chăm sóc mẹ chu đáo không.

Ánh đèn đuôi xe đỏ rực nối thành một dải dài bất tận. Trận kẹt xe kéo dài gần một tiếng, cuối cùng tài xế mới dừng lại ở đích đến.

Đó là một khu nông thôn tồi tàn giữa lòng thành phố.

Tài xế xác nhận lại địa chỉ, trong lòng thầm ngạc nhiên: Cô bé này sao lại đến một nơi thế này? Rõ ràng điểm xuất phát là khu nhà giàu nổi tiếng nhất Hồng Kông cơ mà.

“Chú ơi, cháu trả tiền ạ.”

Tần Giai Nhiễm không kịp giải thích, vội lấy ra mấy tờ đô la Hồng Kông từ bao lì xì đỏ thẫm đã ướt nhẹp, nhét lên ghế trước rồi hấp tấp mở cửa xe.

Gió lớn hất cửa xe đóng sập lại, cô cố sức đẩy ra. Đúng lúc đó, một tia sét chói lòa xé ngang bầu trời, chiếu rõ gương mặt trắng bệch của cô. Ngay sau đó, cô nhảy xuống xe, không chút do dự lao thẳng vào màn đêm đáng sợ phía trước, sự gan dạ khiến người ta phải bất ngờ.

Tài xế vừa sửng sốt, cô bé đã chạy xa.

“Này! Chú chưa trả tiền thừa cho cháu mà!”

-

Hệ thống thoát nước của ngôi làng đô thị xưa nay vốn là vấn đề nan giải. Chính quyền ngại khoản ngân sách cải tạo quá lớn nên nhiều năm vẫn để mặc, đến khi mưa lớn ập xuống, cả khu lập tức biến thành biển nước, dòng chảy xiết cuồn cuộn.

Tần Giai Nhiễm len lỏi qua những con ngõ chật hẹp, bẩn thỉu, rẽ vào một hẻm nhỏ. Từ xa, cô đã thấy ánh đèn chớp nháy của xe cứu thương và xe cảnh sát xé toạc màn đêm mịt mù.