Suốt dọc đường đi, tâm trạng cô rõ ràng rất tốt, vừa nghịch điện thoại vừa ngân nga hát.
Quý Cẩm Châu nhìn cái vẻ nhởn nhơ tiêu dao của cô mà ngứa mắt, nhịn không được bèn mở miệng: "Cô đúng là người đàn bà độc ác."
Quan Dư chẳng mảy may bực bội vì bị mắng, ngược lại đôi mày lá liễu còn hất lên đầy vẻ hưng phấn: "Chửi thêm vài câu nữa đi, anh chửi nghe sướиɠ tai thật đấy."
Quý Cẩm Châu: "..."
Trợ lý: ? Mấy lời này mà mình cũng được nghe miễn phí sao?
Một tiếng chuông điện thoại ngắn ngủi vang lên trong không gian yên tĩnh của chiếc xe. Quan Dư sờ soạng khắp người vẫn không tìm ra nguồn phát âm thanh.
"Điện thoại của ai đấy? Có phải của hai người không?"
"Có mắt mà như mù, mắt chỉ biết chớp chứ không biết nhìn à?" Quý Cẩm Châu ghét bỏ lấy chiếc điện thoại từ trong cái túi đặt cạnh mình ném sang cho cô.
Cô bắt máy: "A lô?"
"Về dự án show tạp kỹ lần trước tôi nói với cô ấy…" Đầu dây bên kia hơi ngập ngừng: "Có tiện phỏng vấn không?"
"Tôi không phải mì ăn liền (*), tôi là trứng ốp la."
(方便吗 (tiện không) - 方便面 (mì ăn liền): đồng âm.)
Quan Dư dứt khoát cúp máy, miệng lầm bầm: "Lừa đảo thời nay lộng hành thật đấy."
Vừa ngẩng đầu lên, cô phát hiện cả Quý Cẩm Châu lẫn trợ lý đang nhìn qua gương chiếu hậu đều có ánh mắt vô cùng quái dị, cứ như đang nhìn... kẻ ngốc.
"Quan Dư, cô ký hợp đồng với công ty quản lý nào vậy?" Vẻ mặt Quý Cẩm Châu có chút phức tạp và vi diệu.
Quan Dư ngẫm nghĩ, ký ức của nguyên chủ dần hiện lên trong đầu cô, có hình ảnh, có âm thanh chứ không chỉ là những dòng chữ khô khan, nhưng vẫn còn rất mơ hồ.
"Hình như tên là cái gì mà... Đại Nhược Trí thì phải, không nhớ rõ lắm."
Quý Cẩm Châu gật gù ra chiều suy tư: "Với cái chỉ số IQ này của cô... đúng là rất hợp với công ty đó."
Quan Dư: ? Ý gì đây?
Trợ lý ngồi ghế trước khéo léo nhắc nhở: "Phu nhân, công ty của cô tên là “Đại Trí Nhược Ngu”, không phải “Đại Nhược Trí”. Cái tên đó chỉ có thể dùng để hình dung chính cô thôi."
(*大智若愚/Đại Trí Nhược Ngu: giả ngu. 大若智/Đại Nhược Trí: ngu mà tưởng là thông minh.)
Quan Dư: "..."
Cô quay ngoắt sang, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Anh tìm đâu ra cái người trợ lý này thế? Đến phu nhân tổng tài mà cũng dám cà khịa?"
Tuy trong nguyên tác cô không phải nhân vật quan trọng gì cho cam, nhưng thế này thì cũng quá quá vô lễ rồi đấy!
Quý Cẩm Châu thong thả điều chỉnh một tư thế ngồi thoải mái hơn: "Trợ lý Cố là trợ lý cấp cao đào tạo chuyên sâu từ nước ngoài về. Những chuyện về chuyên môn, loại phụ nữ như cô không hiểu được đâu."
Trong lòng anh thầm nghĩ: Cái tên trợ lý này đến tôi mà hắn còn mắng, thì mắng phu nhân tổng tài đã là cái thá gì. Thuận miệng thôi.
"Anh ta họ Cố?" Quan Dư nhạy bén bắt được từ khóa, cảm xúc trong mắt thay đổi trong chớp mắt, ánh lên vẻ hả hê khi người gặp họa.
"Anh xong đời rồi, bên cạnh anh có nội gián rồi. Cái họ Cố này ấy mà, không phải tổng tài bá đạo thì cũng là bạn thân bác sĩ của tổng tài. Anh ta trà trộn vào bên cạnh anh chắc chắn là nằm vùng để lót đường về sau, dùng tiền của anh, ngồi ghế của anh, lại còn cướp người phụ nữ của anh!"
Trợ lý đẩy gọng kính: "Phu nhân, hồi ở nước ngoài tôi học chuyên ngành tài chính."
"Đấy, anh quả nhiên muốn soái ngôi đoạt vị."
"Phu nhân, Quý tổng đối xử với tôi rất tốt. Tôi không có người bạn nào làm bác sĩ, cũng chưa có ý định yêu đương."
"Hồi đi làm thuê tôi cũng dùng mấy văn mẫu này để qua mặt, lấy lòng rồi xoay sếp tôi như chong chóng đấy."
Trợ lý: "..." Hôm nay hắn nhất định phải bị sa thải mới vừa lòng cô sao?
"Biết đâu sau này anh sẽ lật đổ Quý Cẩm Châu, tự mình vùng lên làm chủ, nông nô xoay mình hát ca. Từ đó thay thế anh ấy ngồi vào ghế tổng tài, rồi cùng Khương Tô An diễn một màn tình tay ba tay tư náo nhiệt."
Quan Dư ngang nhiên tung tin đồn nhảm. Đằng nào cô cũng bị trói buộc với cái "hệ thống ác nữ", tai bay vạ gió để lại ngàn năm, càng làm việc ác thì sống càng dai.
Trợ lý nhìn cô qua gương chiếu hậu thêm vài lần: "Phu nhân, cái trí tưởng tượng vĩ đại của cô... nghe cô mắng tôi cũng thấy sướиɠ rơn."
Phận làm công ăn lương, ai mà chẳng từng mơ giấc mộng đẹp lật đổ ông chủ chứ.
Quý Cẩm Châu cảm thấy mình như lạc vào một cái không gian mang tên "Không bị hành cho khó chịu thì đừng hòng ra ngoài". Anh muốn tát cho hai người này một cái, nhưng lại sợ bọn họ... liếʍ tay mình.
Anh bỗng nhiên lên tiếng: "Quan Dư, hôm nay quay phim có mệt không?"
Ánh mắt Quan Dư nhìn anh như thể gặp ma. Mức độ kinh dị khi nghe Quý Cẩm Châu quan tâm cô chẳng kém gì việc thấy bà đồng gọi hồn nhập xác. Cô chần chừ gật đầu.
Nghe nói khi đối mặt với người tâm thần không ổn định, cứ hùa theo lời họ là được.
"Mệt lắm à." Anh thở dài thườn thượt: "Thế thì bớt nói vài câu đi."
"..." Cô biết ngay mà.
Chiếc xe sang trọng khiêm nhường chạy êm ru vào khu vườn rộng lớn. Trợ lý dừng xe, mở cửa cho họ.
Đế giày Quan Dư vừa chạm đất, một cục bông gòn khổng lồ lông lá xù bông đã vẫy đuôi lao bổ về phía cô. Nó phấn khích gác hai chân trước lên vai Quan Dư, nhe răng cười, đuôi ngoáy tít mù.
Quan Dư nhận ra chú chó này. Đó là món quà ba cô tặng cho nguyên chủ hồi nhỏ. Cô bé bướng bỉnh, cứng đầu năm xưa không chịu chấp nhận tình thương ba bố thí nên luôn tỏ ra lạnh nhạt với nó, đến tên cũng chẳng thèm đặt, nhưng lại lén lút cài ảnh nó làm hình nền điện thoại.
Cô xoa xoa cái đầu chó to bự: "Tư Lai!"
Quý Cẩm Châu nghi hoặc quay đầu nhìn cô, ánh mắt dò xét đầy vẻ nghiên cứu: "Chẳng phải cô toàn gọi nó là "Chụt chụt chụt" sao? Đổi tên thành Tư Lai từ bao giờ thế?"
Không chỉ mình anh, mà chính chủ con chó Tư Lai cũng thấy cái tên mới này lạ hoắc, nghiêng đầu ngơ ngác nhìn cô.
"Anh thích cái tên đó hả?" Quan Dư ứng biến cực nhanh, không hề tỏ ra hoảng loạn: "Thế thì từ nay cái tên "Chụt chụt chụt" thuộc về anh."
Quý Cẩm Châu: "..." Anh đúng là thừa lời mà.
Tư Lai rời khỏi người Quan Dư, lao ngay về phía trợ lý Cố, thân thiết cọ đầu vào chân hắn, cứ quấn lấy chân hắn không chịu đi.
"Trợ lý Cố, xem ra anh rất thích Tư Lai nhà chúng tôi."
"Đúng vậy." Trợ lý Cố ngồi xổm xuống, âu yếm xoa đầu nó: "Nó trông rất giống con chó nhà dì cả tôi, nên mỗi lần nhìn thấy nó tôi đều thấy rất thân thiết."
"Ồ." Quan Dư lơ đễnh gật đầu: "Nó trông giống dì cả của anh hả?"
Trợ lý Cố: "..."
Khóe miệng Quý Cẩm Châu khẽ nhếch lên một nụ cười khó phát hiện, tỏ vẻ vô cùng hài lòng khi thấy trợ lý nhà mình bị "cứng họng".
Anh túm lấy cổ áo Quan Dư đang ngồi xổm dưới đất xách lên như xách mèo: "Vào thôi, người bên trong đang đợi cô đấy."
Quan Dư xoay xoay cổ tay, đăm chiêu nhìn vào lòng bàn tay mình: "Đông người như thế, không biết tát có xuể không đây."
Quý Cẩm Châu lờ mờ có dự cảm chẳng lành.
Đại Xuân ngốc nghếch (*), cô lại định làm cái trò gì nữa đây?
(*大傻春: meme. Mấy chế search là ra.)