Chương 39

[Ký chủ, có nhiệm vụ mới, có tiếp nhận hay không?]

“Tiếp nhận.”

[Ting… Nhiệm vụ hệ thống: Trong túi cô đang có một gói bột thuốc, hãy tìm cách để nữ chính uống nó. Phần thưởng nhiệm vụ là 5 điểm ác nữ.]

“Bột thuốc?” Quan Dữ sờ soạng túi áo, quả nhiên thấy hơi cộm lên một chút. Một gói thuốc bột cỡ lòng bàn tay đã xuất hiện trong túi cô từ lúc nào chẳng hay.

Cô cất giọng đầy vẻ khinh bỉ: “Cái thứ mày đưa chắc không phải là loại xuân dược dơ bẩn hạ lưu đấy chứ? Chuyện vi phạm pháp luật bà đây không làm đâu nhé.”

[...Ký chủ yên tâm, không phải loại thuốc thiếu đứng đắn đó đâu.]

“Thế có chết người không?”

[Cũng không.]

“Vậy thì...”

Hệ thống vội vàng cướp lời: [Ký chủ cứ yên tâm, bột thuốc này đã qua kiểm định của Luật ban hành dược phẩm Tinh tế năm 711, tuyệt đối hợp pháp và chính quy. Không hành hạ thể xác, không gây đau đớn, không chết người, không tiêu chảy, cũng không gây vô sinh, lại càng không có tác dụng phụ.]

“Đến đau bụng đi ngoài cũng không nốt, thế tao hạ thuốc làm cái quái gì?”

Hệ thống hơi khựng lại, bộ não cơ khí vận hành tốc độ cao dường như không theo kịp nhu cầu "biếи ŧɦái" của ký chủ:[Nếu ký chủ muốn nữ chính bị tiêu chảy thì có thể tự thêm thuốc xổ vào.]

“...Thôi khỏi.”

Quan Dữ siết chặt gói thuốc trong tay, định bụng tìm cơ hội bỏ vào đồ ăn thức uống của Khương Tô An.

“Không nói chuyện anh Cẩm Châu nữa.” Khương Tô An vòng tay ôm lấy đôi chân đang co lại, nuốt nước miếng: “Trời nóng thế này, chị có muốn uống nước không? Để em đi mua cho mọi người.”

Cơ hội tốt!

Quan Dữ nhanh chân đứng dậy trước một bước: “Để tôi đi mua cho.”

Khương Tô An níu lấy cổ tay cô: “Chị ơi, nhưng máy bán hàng tự động ở xa lắm đấy.”

“Xa thì xa đến đâu được chứ.” Quan Dữ dửng dưng gạt tay cô ta ra.

Thực tế chứng minh, đúng là xa thật.

Quan Dữ đi mãi ra bên ngoài mà chẳng thấy bóng dáng cửa hàng tiện lợi nào.

Khoảnh khắc hận đời nhất là khi cô vừa ôm nỗi oán hận với hệ thống, vừa mang trong mình bầu nhiệt huyết với sự nghiệp phản diện vĩ đại, đội cái nắng chang chang đi hơn một cây số mới tìm thấy máy bán hàng, mua sáu chai nước rồi cuốc bộ quay về.

Cô lén mở một chai, đổ gói bột thuốc bí ẩn vào trong. Bột tan ngay trong nước, không màu không mùi, đến một chút cặn cũng chẳng thấy.

Quan Dữ xách sáu chai nước quay lại sân bóng rổ, cố tình đưa chai nước đá đã vặn nắp sẵn cho Khương Tô An: “Uống đi, tôi mở nắp giúp cô rồi.”

Quan Dữ nhìn cô chằm chằm đầy mong đợi.

Khương Tô An chẳng mảy may đề phòng, ngửa cổ uống một ngụm, đôi mắt sáng rực nhìn nhãn chai: “Sao nước này uống vào thấy thơm thơm thế nhỉ.”

Quan Dữ chỉ cười gật đầu không đáp, quay sang hỏi hệ thống trong đầu: “Mày vẫn chưa nói đấy, rốt cuộc gói bột này có tác dụng gì?”

[Chẳng có tác dụng gì cả, nhưng uống vào sẽ thấy thơm thơm.]

Quan Dữ: “...”

[Ký chủ, sao cô không nói gì?]

Quan Dữ nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn nổi nữa: “Thế mà mày bắt bà đây chạy bộ hai cây số đi mua nước hả! Chơi nhau đấy à!”

[Cũng đâu phải người ta bắt cô đi mua đâu...]

Quan Dữ mặc kệ nó, mặc cho nó gọi thế nào, cô cũng coi như không nghe thấy.

Hệ thống lại như kẻ nghiện, mặt dày mày dạn bám lấy lấy lòng, tiếng thông báo phần thưởng vang lên liên hồi.

[Tin nhắn hệ thống: Nhiệm vụ hoàn thành, +5 điểm ác nữ.]

[Tin nhắn hệ thống: Ký chủ hít thở, +1 điểm ác nữ.]

[Tin nhắn hệ thống: Ký chủ ăn cơm, +1 điểm ác nữ.]

[Tin nhắn hệ thống: Ký chủ tích cực, +1 điểm ác nữ.]

[Tin nhắn hệ thống: Ký chủ ngoan, +1 điểm ác nữ.]

[...]

Quan Dữ thấy phiền chết đi được, dứt khoát tắt âm thanh thông báo. Càng nhìn vỏ gói thuốc rỗng tuếch càng thấy uất ức, trong lúc nóng giận liền dốc ngược những hạt bụi còn sót lại vào chai nước của mình.

Hạ Thanh Diễm tò mò nhìn sang: “Cô đang uống cái gì thế? Có công dụng gì không?”