Chương 38

Anh thì thầm căn dặn điều gì đó không rõ, Cừu Duyên gật đầu, thần sắc đầy vẻ phức tạp.

Chẳng bao lâu sau, chiếc khăn lông do Cừu Duyên mang tới đã nằm gọn trong tay Quan Dữ.

“Thiếu... Chị ơi, mau lau khô tóc đi kẻo cảm lạnh.” Đôi mắt tựa minh châu của cô gái chớp chớp. Ánh nhìn thuần khiết và trong trẻo đến nhường ấy, ai có thể nhận ra đôi tay kia đã vấy biết bao nghiệp chướng.

Quan Dữ vừa lau những ngọn tóc còn đang nhỏ nước, vừa trầm ngâm suy tính làm sao để lôi kéo được thiếu nữ có sức hút "tương phản" mãnh liệt này về đội của mình.

Đại ma vương của hiện tại chỉ còn cách đại ma vương của giai đoạn sau đúng một bước chân. Đó là chính thức tiếp quản Thiên Lôi, một tổ chức hắc đạo nắm trong tay cả một hệ thống sản nghiệp quy mô khổng lồ.

Kẻ cầm quyền Thiên Lôi hiện giờ là chú hai của Quý Cẩm Châu, hay còn gọi là Quý nhị gia, người từng bị nhà họ Quý đuổi khỏi cửa.

Cừu Duyên, chính là trợ thủ đắc lực mà chú hai phái đến bên cạnh Quý Cẩm Châu.

Nếu cô có thể tiếp cận được chú hai này, biết đâu trùm phản diện cuối cùng sẽ đổi người cũng nên!

Trong nguyên tác, sở dĩ Quý Cẩm Châu cứ chần chừ mãi không chịu tiếp quản Thiên Lôi, chính là vì cảm thấy thủ đoạn lập nghiệp của bọn họ không sạch sẽ.

Hệ thống đọc được suy nghĩ của cô, vừa kinh hãi vừa thán phục.

[Ký chủ, cô thế mà lại muốn đá bay ông chồng phản diện để tự mình leo lên làm trùm cuối sao! Tôi phục cô sát đất rồi đấy.]

Quan Dữ vốn có tinh thần "làm nghề nào yêu nghề đó", càng nghĩ càng thấy quy tắc hành xử của vai phản diện quá hợp với mình, không phải nhịn nhục chút nào, lại còn có thể phát điên bất cứ lúc nào tùy thích.

“Phản diện mà không muốn làm chị đại hắc bang thì không phải là phản diện tốt. Quý Cẩm Châu không muốn làm, vậy để bà đây làm!”

[Tôi buộc phải thừa nhận, những ký chủ trước đây ít nhiều vẫn còn chút lương tâm, chỉ có cô, chủ nhân của tôi ơi, cô quả thực là phản diện trong các loại phản diện, thánh thể súc sinh trời chọn.]

Quan Dữ: "?"

Có phải nó lại đang mượn lời khen để lén lút chửi mình không nhỉ?

Họ thay xong quần áo thì trời đã ngả sang chiều, tổ chương trình yêu cầu các cặp đôi rời khỏi homestay để ra ngoài hẹn hò.

“Khoan đã!” Quan Dữ chặn ngay cửa, nhất quyết không cho Khương Tô An rời đi.

Nữ chính đi rồi thì vai phản diện biết quậy phá kiểu gì?

“Tôi muốn cùng...” Đôi mắt cô đảo một vòng đầy tinh quái, rồi bất ngờ ôm chặt lấy cánh tay Khương Tô An: “...An An cùng đi chơi!”

Quý Cẩm Châu cảm thấy để Tiết Tầm và Quan Dữ ở cạnh nhau chẳng khác nào nhốt sói đói và cừu non chung một chuồng, quá đỗi nguy hiểm.

Và Quan Dữ chính là con sói đói đó.

Để bảo vệ "trinh tiết" cho Tiết Tầm, anh quyết định hy sinh thân xác... à nhầm, là hy sinh thời gian của mình để chen vào giữa hai người họ.

“Tôi muốn cùng... Tiết Tầm đi chơi!” Quý Cẩm Châu quàng vai bá cổ Tiết Tầm đầy vẻ huynh đệ tình thâm.

Quan Dữ giữ chặt Khương Tô An, Quý Cẩm Châu kẹp chặt Tiết Tầm, cặp đôi bạn diễn cũ này cứ thế trói chặt tổ 3 lại với nhau.

Khương Tô An có chút thụ sủng nhược kinh, bởi vì người chị này trước đây ghét cô ta nhất, đến một sắc mặt tốt cũng keo kiệt không cho, sao mấy hôm nay lại thân thiết với cô ta thế này?

Hay là bị ma nhập rồi?

“Đây là chương trình “Người ấy ở bên tôi”.” Thiệu Vũ nhịn hết nổi phải lên tiếng: “Chứ không phải “Nam nữ đồng tính xông lên phía trước” đâu nhé!”

“Thầy Thiệu, sao tư tưởng của thầy đen tối thế.” Quan Dữ trơ trẽn vừa ăn cướp vừa la làng: “Đừng dùng thứ tình yêu dơ bẩn để vấy bẩn tình bạn trong sáng của chúng tôi, cũng đừng có mà xem thường mối liên kết giữa chúng tôi!”

“Vậy cô buông An An ra đi.”

“Tôi không.” Quan Dữ càng ôm chặt hơn: “Muốn buông thì bảo cặp nam đồng tính bên kia buông trước đi.”

Quý Cẩm Châu: "?" Ai là đồng tính?

Tổ 3 bị ép buộc đóng gói chung một chỗ, đi đâu cũng có nhau, cuối cùng quyết định khách mời nam chơi bóng, khách mời nữ ngồi hóng mát.

“Chân anh Cẩm Châu dài thật đấy, phải không chị?” Khương Tô An chống cằm nhìn bọn họ chơi bóng, ánh mắt và giọng điệu tràn đầy ngưỡng mộ: “Em mà cũng cao được như thế thì tốt biết mấy.”

Quan Dữ nhìn về phía Quý Cẩm Châu trong sân bóng rổ. Anh mặc bộ đồ thể thao đơn giản, đôi chân dài thẳng tắp, người tay dài chân dài thực hiện các động tác trông đặc biệt đẹp mắt.

Anh thực hiện một cú úp rổ dứt khoát và gọn gàng, rồi vuốt ngược những lọn tóc mái ướt đẫm mồ hôi ra sau, hướng về phía các cô nở nụ cười rạng rỡ, mắt cong lên, thần thái bay bổng đầy sức sống.

“Dài cái nỗi gì, trông cứ như cái kẹp gắp bông ấy.” Quan Dữ hậm hực đáp.

Cô vẫn còn ghi thù vụ ban nãy bị Quý Cẩm Châu làm cho sặc nước tới ba lần.