Chương 32

Anh xách theo túi hải sản, lẳng lặng rời đi.

Quan Dư ngẩng cao đầu, chuẩn bị tinh thần chờ ăn mắng. Cùng lắm thì cô thà chết bất khuất chứ quyết không chịu thua, chọc cho đại phản diện tức chết mới thôi. Ai ngờ, anh chỉ liếc nhìn cô một cái, rồi lủi thủi quay lưng bỏ đi với vẻ mặt đầy lẻ loi.

Không bị mắng mà lại thấy ấm ức trong lòng, Quan Dư nghẹn họng trân trối. Cô suýt nữa thì buột miệng gọi giật anh lại: “Đừng có quay lưng đi đầy tủi thân như thế chứ! Thà anh cứ mắng cho một trận, có khi cô còn thấy dễ chịu hơn!”

Quý Cẩm Châu mở túi nilon, đổ ào đống cua Hoàng Đế, cua xanh và tôm hùm đất mà ông chủ sạp tặng kèm vào trong chậu.

Khương Tô An và Thiệu Vũ đang ở ngay gian bếp bên cạnh, tò mò hỏi vọng sang: "Anh Cẩm Châu, anh với chị đi chợ hải sản đấy à?"

Quý Cẩm Châu nhìn đám tôm cua vẫn đang nhảy tanh tách trong chậu nước, tâm trạng chẳng vui vẻ gì, lắc đầu: "Không, đi câu đấy."

Mắt Khương Tô An sáng rực lên đầy ngưỡng mộ: "Hai người đi câu cá biển sao?"

"Quan Dư câu ở hồ nuôi nhân tạo."

Thiệu Vũ nheo mắt, ngờ vực soi xét đống "chiến lợi phẩm" trong chậu của anh: "Trong hồ đó mà có... hải sản á?"

"Cô ấy..." Quý Cẩm Châu khựng lại một thoáng, chỉ mất đúng một giây để tự thuyết phục bản thân, rồi gật đầu chắc nịch: "Cô ấy có tài năng thiên bẩm."

Thiệu Vũ: "?"

Có thiên bẩm đằng trời thì cũng làm sao mà câu được hải sản từ sông lên chứ!

Trong khi các cặp đôi khác đang ngọt ngào hỗ trợ lẫn nhau, thì đại phản diện lại cô độc một mình một góc. Cuối cùng, không chịu nổi lương tâm cắn rứt, Quan Dư chủ động lân la đến bên cạnh anh.

"Làm đến đâu rồi?" Cô thò đầu vào bắt chuyện.

"Sắp xong rồi." Quý Cẩm Châu đứng thẳng người, lạnh nhạt liếc cô một cái rồi quay đi chỗ khác: "Cô đang làm bà hoàng cơ mà? Còn mò ra đây làm gì."

Quan Dư mặt dày đáp: "Tôi ra giúp anh."

"Giúp tôi?" Quý Cẩm Châu khẽ nhướng mày, một tia sáng kỳ lạ lướt qua đáy mắt: "Giúp cái gì?"

"Giúp anh nếm thử mùi vị." Quan Dư cầm sẵn đôi đũa, điệu bộ thập thò lén lút mò tới.

Quý Cẩm Châu đang thái chanh, động tác điêu luyện đẹp mắt vô cùng. Những giọt nước đọng lại trên ngón tay thon dài, thần thái anh tập trung cao độ, đôi mắt đẹp không chớp lấy một cái, chăm chú vào từng lát cắt. Mồ hôi rịn ra trên trán, trượt xuống dọc theo đường xương hàm sắc bén rồi nhỏ giọt.

"Anh cũng biết nấu ăn à?" Quan Dư thấy anh thao tác thành thục quá nên tò mò hỏi.

"Hồi trước sống ở nước ngoài có học qua." Anh đáp với giọng trầm đυ.c. Chiếc tạp dề in hình hoạt hình khoác lên người anh chẳng những không lạc quẻ, mà ngược lại còn khiến cái khí chất lạnh lùng hung tàn thường ngày trở nên dịu dàng, dễ gần đến lạ.

"Thế đây là món gì?"

"Hải sản ngâm tương sống." Quý Cẩm Châu đẩy chiếc đĩa về phía cô, vẻ mặt hờ hững lau nước trên tạp dề: "Tươi lắm, chắc không đau bụng đâu, nếm thử đi."

Anh nhướng mắt, cúi người chờ đợi cô nếm thử. Tuy mặt vẫn lạnh tanh không cảm xúc, nhưng trong ánh mắt đã len lỏi chút mong chờ vụn vặt.

Quan Dư vươn đũa, dè dặt thăm dò miếng cua ngâm tương. Đột nhiên, một cái càng cua lực lưỡng kẹp chặt lấy đầu đũa của cô.

Quan Dư: "..."

Quý Cẩm Châu: "..."

Cua ngâm tương: Acc mới tạo, cấm phá game.

Khoảnh khắc ánh mắt Quan Dư chạm phải đôi mắt hạt đậu đen láy vẫn còn long lanh sự sống kia, cả người lẫn cua đều rơi vào trầm mặc.

Thậm chí khi cô buông tay ra, cái càng kia vẫn kẹp cứng ngắc lấy đôi đũa gỗ.

Cô muốn nói lại thôi: "Cái này..."

Vành tai Quý Cẩm Châu đỏ bừng lên nóng rực, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh lạ thường: "Cô cứ nói xem có tươi hay không thôi."

Quan Dư nhấc đũa lên, con cua xanh một càng kẹp đũa giãy giụa giữa không trung, cái càng còn lại hất tung cả nước sốt: "Hình như... món này chưa được chín lắm thì phải?"

Đâu chỉ là chưa chín, cái này đích thị là còn sống nguyên!

Quý Cẩm Châu bắt đầu tự tẩy não bản thân, thuận tiện tẩy não luôn cả Quan Dư: "Chưa chín cũng chẳng sao, tâm sự với nhau một lúc là thân ngay ấy mà." (*)

(Ở đây tác giả chơi chữ chữ "Thục" (熟). Chữ này vừa có nghĩa là "chín" (thức ăn đã nấu chín), vừa có nghĩa là "thân/quen" (mối quan hệ thân thiết).)

Quan Dư: ...?