Chương 30

Khương Tô An đành quay lại chỗ ngồi, cắn nhẹ môi vẻ lo lắng.

Ánh mắt Quý Cẩm Châu vượt qua mọi người, thẳng tắp nhìn về phía người vợ chính thức đang thích thú xem kịch vui, ánh mắt vừa thẳng thắn vừa ẩn ý. Thấy cô không nói gì, anh khẽ nghiêng đầu: "Ăn không?"

Quan Dư nghĩ: “Đại phản diện ngay cả sự quan tâm chu đáo của nữ chính còn không cần, vậy thì chắc chắn là không sao rồi.”

Cô liền gạt bỏ ý định hỏi thăm, thẳng thừng lắc đầu: "Không ăn, gọt hết chỗ dính máu đó đi rồi vứt."

Quý Cẩm Châu không nói một lời, chỉ nhìn cô chằm chằm vài giây, ánh mắt như lửa đốt khiến cô chột dạ, đành cúi đầu lảng tránh.

Khi cô ngẩng đầu lên, anh đã không còn đứng đó nữa.

"Quý tổng đúng là nghe lời cô thật." Thiệu Vũ cười một tiếng đầy ẩn ý: "Cô Quan quả là có sức hút lớn, chỉ mới một ngày đã khiến đàn ông chết mê chết mệt vì cô rồi."

Trong lời nói của hắn không ngoài việc ám chỉ Quan Dư là đồ hồ ly tinh giỏi giật gân đàn ông. Quan Dư nhướng cằm về phía hắn: "Anh cũng đừng rảnh rỗi, đi rót nước cho tôi đi."

Thiệu Vũ: ? Giọng hắn lập tức lạnh đi: "Cô nói cái gì cơ."

Khương Tô An vội vàng trấn an, đặt tay lên tay hắn: "Anh Thiệu Vũ, anh đừng cãi nhau với chị Quan."

Quan Dư lại quay sang sai vặt cô ta: "Cô đi rửa hoa quả cho tôi."

Thiệu Vũ trừng mắt nhìn cô: "Cô dám sai vặt An An?"

"Tiện miệng thôi mà."

"..."

Khương Tô An sợ Thiệu Vũ và Quan Dư xung đột, vội vàng vừa kéo vừa đẩy hắn vào bếp rửa hoa quả cùng mình.

[An An đúng là thiên thần nhỏ.]

[Vừa rồi đi câu cá còn có thiện cảm với cô ta, về đến nhà lại giở trò.]

[Cô ta thiếu điều không viết hẳn lên mặt là mình thích Thiệu Vũ, ghen tị với An An thôi.]

[Quý tổng bị đứt tay rồi mà cô ta cứ như không có chuyện gì xảy ra?]

[Mấy người ship cặp này đúng là đang ăn “bánh bao tẩm máu trên tay” (*) của Quý tổng mà!]

(*手血馒头: biến thể của 吃人血馒头/chỉ hành vi trục lợi, giải trí trên nỗi đau, sự hi sinh hay bi kịch của người khác.)

Quan Dư sớm đã đoán được lúc này trên bình luận, phong độ của cô chắc chắn chỉ nhỉnh hơn Từ Hy Thái Hậu một chút, nhưng cô chẳng bận tâm, chỉ trò chuyện với Hệ thống trong đầu.

[Thông báo hệ thống: Ký chủ mở khóa thành tựu "Miệng dao găm, lòng cũng dao găm", giá trị ác nữ +2.]

Quan Dư kiểm tra điểm ác nữ, tăng ba điểm: "Cũng tàm tạm thôi."

[Người tốt không sống thọ, kẻ gây họa thì lưu danh ngàn năm. Giá trị sinh mệnh của cô đã tích lũy được cả một tháng rồi đấy, cô đúng là đồ tai họa, một mối họa ngàn năm trời sinh!]

Quan Dư nghi ngờ Hệ thống nhân cơ hội mắng mình, nhưng cô không có bằng chứng.

Thiệu Vũ đi từ bếp ra, không biết Khương Tô An đã khuyên nhủ điều gì, hắn miễn cưỡng đưa một ly nước tới: "Uống đi, không chết được đâu."

Quan Dư nhìn hắn đầy nghi ngờ: "Bên trong không có thuốc sâu đấy chứ?"

Thiệu Vũ "rầm" một tiếng đặt ly nước xuống bàn, bực dọc nói: "Muốn uống thì tự mình thêm vào."

Quan Dư: ?

Quý Cẩm Châu chậm rãi bưng dưa hấu tới. Dưa thì cắt xấu đến mức không nỡ nhìn, anh còn cố bày biện để che đậy: "Ăn đi."

Quan Dư khoanh tay trước ngực, hệt như một bà mẹ chồng ác nghiệt nhà giàu chuyên làm khó con dâu: "Vào bếp lâu như thế, định chuyển hộ khẩu vào đấy luôn đi?"

Quý Cẩm Châu: "..."

Anh nghi hoặc thò tay sờ trán Quan Dư: "Quan Dư, cô có phải trên đường về bị trúng tà rồi không?"

"Sao ban nãy còn bình thường, vừa về đến nhà là tính tình đại tiện... đại biến vậy?"

Quan Dư bực bội gạt tay anh ra: "Anh mới bị trúng gió đấy."