Nhận một ánh mắt cảnh cáo sắc lẹm từ Quý Cẩm Châu, Quan Dư lập tức im thin thít.
[Còn ngẩn ra đấy làm gì, chụp màn hình mau lên!]
[Phận làm trùm ế, đành ngồi xem người ta yêu đương qua mạng vậy.]
[Hai người này trong sáng y như cái thời ông bà già tui vậy đó.]
[Đẩy thuyền! Đẩy thuyền mạnh vào cho tui!]
[Cái cặp đôi đáng ghét này, đừng có mà phát đường trong điện thoại tui nha á á á.]
[Con nhỏ vô duyên này, cứ phát đường trong máy tui, phát đường trong máy tui đây này.]
Quý Cẩm Châu đột nhiên nhìn cô chằm chằm đầy nghiêm túc, rồi cúi người ghé sát lại. Khoảng cách giữa hai người ngày một thu hẹp, cô vội ngửa người ra sau để né tránh khuôn mặt đang áp tới của anh.
Cô giơ tay che kín mặt mình, giọng ồm ồm qua kẽ tay: "Tôi tấn công phần thân dưới của anh đấy nhé."
Quý Cẩm Châu nhíu mày: "Cảm giác bị đẩy lưng mạnh thật đấy."
Quan Dư nhếch mép, trong mắt cô, đây chỉ là hành động vớt vát thể diện của Quý Cẩm Châu sau khi bị cự tuyệt khéo. Cô chẳng tin lời quỷ quái của anh: "Đừng có bảo với tôi là bà cố nội đẩy anh đấy nhé."
"Không phải bà cố nội, nhưng đúng là sau lưng tôi có một đứa nhóc đang đẩy." Quý Cẩm Châu bất lực lắc đầu, vòng tay ra sau túm lấy, xách ra một đứa nhóc đầu tròn vo ngộ nghĩnh.
Đó là một bé gái xinh xắn như ngọc, khuôn mặt phúng phính thịt, đôi mắt lại cực kỳ lanh lợi, lúc nói chuyện cứ đảo qua đảo lại như hai quả nho đen láy.
Quý Cẩm Châu khẽ béo mũi cô bé: "Nhóc béo, nhóc đang làm cái gì thế hả?"
"Hổng phải nhóc béo nha, hứ, chú hư quá." Cô bé quay ngoắt mặt đi, cái môi chu ra treo được cả bình dầu.
Anh dùng hai ngón tay kẹp lấy cái mỏ đang chu lên cao vυ"t của cô bé: "Cái con nhóc này, sao mà lúc dỗi nhìn y hệt một người nào đó, cứ vô lý đùng đùng."
"Đáng yêu chết mất!" Quan Dư giải cứu con tin từ tay đại ma vương, thích thú nắn nắn hai má phính của cô bé, giọng đầy vẻ hiếu kỳ: "Bé này không ai nuôi hả? Chúng ta mang về được không? Gọi là Hoa Hoa nhé?"
Đừng có tùy tiện nhặt trẻ lạc như thế chứ!
Quý Cẩm Châu: "... Đứa bé này chắc là có người nuôi chứ, cô chẳng phải vẫn còn Tư Lai sao?"
Sao đến tên cũng đặt luôn rồi.
"Tư Lai á." Quan Dư thoáng nhớ đến con chó lớn ở nhà: "Thú cưng cũ thì thanh lý trên app đồ cũ thôi, có kỹ sư chuyên nghiệp đến tận nhà thu hồi, nghiệm thu chó tại chỗ ưng ý là chuyển khoản liền. Giờ mấy con chó không nuôi nữa tôi đều quăng lên app thanh lý hết."
"..."
Quan Dư ôm chặt lấy con bé không chịu buông: "Nhà nước chẳng phải kêu gọi kế hoạch hóa gia đình sao? Tôi lên kế hoạch lấy bé này không được à?"
"Đây không phải vấn đề được hay không, mà là vấn đề "bóc lịch", xem phải ngồi tù mấy năm đấy."
Quan Dư đành tiếc nuối buông cô bé ra, vẻ mặt vẫn còn thèm thuồng, véo nhẹ cái má non mềm như búng ra nước: "Bé con tới đây làm gì thế?"
"Ba bảo hai người đang "chim chuột" với nhau." Cô bé nói giọng nũng nịu ngọng nghịu: "Bảo em ra xem hai người đã hôn đủ chưa."
Quý Cẩm Châu, Quan Dư: "..."
Đừng có cái gì cũng nói lung tung với trẻ con thế chứ!
Quý Cẩm Châu sa sầm mặt mũi. Lúc không cười, trông mày mắt anh sắc lẹm, có phần hơi hung dữ: "Nghe này, bọn anh không có đang..."chim chuột", cũng không có hôn!"
"Dạ." Cô bé đáp bằng giọng sữa non nớt, cũng chẳng biết có hiểu hay không. Cô bé chỉ tay vào bộ cần câu và mồi ở góc kia: "Chú, chị, đồ của hai người kia kìa, đừng quên nhé, ba em bảo hai người cầm đồ ra câu cá đi."
"Là anh." Quý Cẩm Châu sửa lại.
Dựa vào đâu mà Quan Dư được gọi là chị, còn anh lại là chú chứ?
Trông anh già lắm sao?
"Chú anh, đừng quên nha."
"..."
[Bé ngoan! Phải đẩy mạnh vào chứ!]
[Con bé sức yếu, để tôi, tôi có thể đẩy cho hai người đập gãy sống mũi nhau luôn.]
[Con bé này khỏe thật đấy.]
Cô bé dẫn họ đến khu hồ nuôi cá. Mặt nước mênh mông nối liền với chân trời, rộng thênh thang. Cách đó rất xa lác đác vài bốn năm người. Bộ cần câu mà ngư trường chuẩn bị cho họ là loại xịn sò nhất, còn mồi câu tặng kèm là... một tảng thịt lợn tươi rói.