Chương 23

Sợ rằng lát nữa mũi dùi sẽ chĩa về phía mình, Quý Cẩm Châu nhanh trí tìm ngay một chủ đề khác đánh trống lảng: "Tiếp theo chúng ta đi đâu đây?"

Quan Dư chẳng còn chút hứng thú nào, trông cứ như bông hoa bị nắng làm cho héo rũ, buông thõng một câu: "Sao cũng được."

Quý Cẩm Châu nhớ lại tối qua cô cứ lướt xem mấy video đi bắt hải sản với câu cá, có vẻ cô rất hứng thú với mấy bộ môn này, bèn gợi ý: "Hay là... đi câu cá nhé?"

"Câu cá á!" Mắt Quan Dư sáng rực lên như vừa sống lại, cô túm lấy tay Quý Cẩm Châu, phấn khích không thôi: "Anh định đưa tôi đi câu cá thật hả?"

"Gớm, nhìn cái bộ dạng mất giá của cô kìa." Quý Cẩm Châu ngoài mặt thì chê bai ra chiều ghét bỏ, nhưng tay thì lại rất thành thật mở điện thoại tìm đặt lịch ở hồ câu gần nhất.

[Tổng tài chiều người ta ra mặt luôn kìa.]

[Khoan đã, sao Quý tổng biết Quan Dư thích câu cá? Hai người này mới quen nhau ngày đầu thật đấy à?]

[Người qua đường ghé vào hít chút đường ngọt lịm.]

Họ liên hệ thuê xe qua ứng dụng, dự định sẽ tự lái đến hồ câu.

Quan Dư xung phong nhận việc: "Để tôi lái cho, tôi mới lấy bằng nóng hổi đấy."

"Cô á?" Quý Cẩm Châu có chút hoài nghi. Anh vốn quen có tài xế riêng đưa đón, hiếm khi tự lái, nhưng rồi cũng gật đầu miễn cưỡng: "Vậy giao cho cô đấy."

Anh không ngồi ghế sau mà chọn ghế phụ, ngoan ngoãn thắt dây an toàn thật chặt, kiểm tra túi khí, xác nhận không có sơ sót gì mới dám để Quan Dư cầm lái.

Quan Dư hừng hực khí thế cài dây an toàn: “Sếp, chuẩn bị xuất phát!"

"Tôi thành sếp của cô từ bao giờ thế?"

Cô cười tít mắt, đôi mắt cong cong vầng trăng khuyết khiến người nhìn cũng thấy vui lây: "Sếp cho tôi lái xe sang, tôi nguyện làm thân trâu ngựa cho đại ca."

Trong xe bật điều hòa mát rượi, xua tan cái nóng hầm hập bên ngoài, tâm trạng cô dường như tốt lên hẳn. Quý Cẩm Châu cũng bị nụ cười của cô lây lan, anh khẽ nhếch môi, tặc lưỡi một tiếng: "Theo tôi được biết thì đây hình như là show hẹn hò, chứ không phải show thực tế chốn công sở đâu nhỉ?"

Quan Dư lườm yêu anh một cái, chớp chớp mắt đầy tinh quái: "Cosplay "tình công sở" giữa Tổng tài và Trợ lý đặc biệt đó, đồ quỷ sứ."

Quý Cẩm Châu: "..."

Khán giả: "?"

Trợ lý Cố đang xem livestream: "..." Không, hắn chẳng hề muốn thấy phu nhân đội cái danh phận của mình để đi "tán tỉnh" sếp đâu.

[Mua một tặng sáu, vào cái livestream này mọi người xem được cả yêu qua mạng lẫn tình công sở luôn nhé.]

[Hai người không thể yêu đương một cách bình thường, bớt dị hợm đi được không?]

[Nhìn cái biểu cảm "không dám nhìn nhưng cũng hết cách" của Quý tổng nhà mình kìa.]

[Sao tôi cảm giác Quan Dư vờn Quý tổng như vờn cún ấy nhỉ.]

"Yên tâm đi, cứ giao cho tôi, bao tay lái lụa, bao không chết người, mà nếu có lỡ... chết thật thì kiếp sau tôi sẽ cẩn thận hơn." Quan Dư tự tin chém gió phần phật.

Chiếc xe bon bon chạy êm ru trên con đường rợp bóng cây ở ngoại ô. Quý Cẩm Châu thấy tay lái của cô quả thực cũng vững, bèn yên tâm nhắm mắt nghỉ ngơi dưỡng thần, mặc cho xe lao về đích đến.

Bất thình lình, ngay khúc cua con đường nhỏ vốn đang bằng phẳng lại lù lù xuất hiện một cái cây nằm ngay điểm mù. Đợi đến khi Quan Dư nhìn thấy thì đã chẳng còn kịp nữa rồi.

Quan Dư không kịp né, dù có đánh lái gấp cũng vô vọng, chiếc xe cứ thế lao thẳng vào thân cây.

"Rầm" một tiếng kinh hoàng, đầu cô đập mạnh vào vô lăng, cô khẽ rên lên: "Ui da..."

Quý Cẩm Châu giật mình tỉnh giấc: "Sao thế?"

Còn chưa kịp tỉnh táo hẳn, đôi tay ấm áp đã bịt chặt lấy mắt anh, nhất quyết không cho nhìn. Quan Dư cưỡng ép xoay mặt anh lại, giọng nghiêm túc: "Không sao đâu đại ca, đi xe bị chóng mặt là chuyện bình thường."

Quý Cẩm Châu thấy ánh mắt cô láo liên chột dạ, nhìn là biết có biến: "Rốt cuộc là bị sao?"

Quan Dư vừa mới vỗ ngực xưng tên, chưa được bao lâu đã bị vả mặt đen đôm đốp, giọng lí nhí chột dạ: "Sếp ơi, ban nãy anh có thấy cái cây đằng trước không?"