"Hai tên đàn ông sức dài vai rộng, con ai nấy nhận đi chứ, sao cứ đùn đẩy mãi thế."
Quan Dữ giật lại chiếc giày cao gót đang móc hờ trên tay Quý Cẩm Châu, vừa xỏ vào chân vừa ngước mắt nói với Bùi Lê: "Em gái à, nếu có khó khăn gì cứ ới tôi một tiếng, để tôi xem có thể "giúp lợn lành thành lợn què" được không nhé."
Bùi Lê: "..." Là giúp lợn lành thành lợn què thật sao? Cô ta không nghe nhầm chứ?
Quan Dữ đứng chưa vững, Quý Cẩm Châu thuận tay đỡ nhẹ cô một cái, mặt mày hầm hầm chờ cô đủng đỉnh xỏ xong giày rồi hừ lạnh một tiếng mới buông tay ra.
Sau khi lấy lại thăng bằng, Quan Dữ một tay kéo Quý Cẩm Châu, tay kia lôi trợ lý Cố, nghênh ngang lướt qua trước mặt hai người kia rồi dừng lại buông lời vàng ngọc: "Việc lớn tôi đây không giúp được, việc nhỏ cũng chưa chắc đã muốn giúp, nhưng có chuyện gì thì cứ nói một tiếng nhé, đằng nào cô cũng chẳng có số điện thoại của tôi đâu."
Bùi Lê gật đầu với vẻ mặt khó tả, nhưng cảm giác tủi thân và đau lòng khi nhìn thấy Quý Cẩm Châu cũng vơi đi ít nhiều: "...Cảm ơn."
"Chuyện nhỏ ấy mà, buột miệng nói chơi thôi."
Dứt lời, cô túm lấy tay áo hai người đàn ông, kéo xềnh xệch về phía lối đi dẫn vào đại sảnh.
Quý Linh Hành nhìn theo bóng lưng ba người họ rời đi mà ngẩn ngơ: "...Vừa nãy cô ta nói là “Việc lớn không muốn giúp, việc nhỏ lười giúp” đúng không?"
Bùi Lê khó khăn thốt ra một tiếng "Ừ".
Vậy mà cô nói nghe trượng nghĩa thế không biết!
Trên hành lang dài, trợ lý Cố lại một lần nữa thốt lên đầy thán phục: "Phu nhân quả là... quá đàn bà, đàn bà của những người đàn bà! Rốt cuộc là làm sao có thể dùng cái mặt dày đến thế, lại còn bình thản nói ra những lời hùng hồn mà vô nghĩa như vậy?”
"Trăm hay không bằng tay quen, tự học thành tài thôi." Quan Dữ khiêm tốn đáp.
Hai bên hành lang treo những bức tranh cổ và đèn tường, đi vài bước lại thấy bày biện những món đồ sứ tinh xảo, chân tường trắng chạm trổ hoa văn chìm, cả lối đi được trải thảm dệt theo phương pháp cổ truyền.
Trong mắt Quan Dữ thoáng qua tia kinh ngạc. Hồi cấp ba cô từng là dân mỹ thuật, lên đại học cũng thi vào chuyên ngành thiết kế, dường như từng thấy qua loại thảm dệt cổ này trong một cuốn sách chuyên sâu về mỹ học châu Âu cổ điển nào đó.
"Nhà thiết kế của nhà anh có gu thẩm mỹ không tệ đâu."
Quý Cẩm Châu nhướng mày, đuôi mắt hiện lên vẻ đắc ý: "Thật à? Tôi thiết kế đấy."
"Điêu đấy." Quan Dữ lập tức thu lại vẻ mặt cảm thán, không ưa nổi cái điệu bộ đắc thắng của anh: "Thực ra trông giống khách sạn lắm."
Quý Cẩm Châu: ?
Ba người đi hết hành lang dài, cuối cùng cũng đến được đại sảnh rộng lớn sáng trưng. Trên ghế sofa và rải rác xung quanh là những tốp người đang nâng ly cười nói, ai nấy đều ăn mặc sang trọng, phong thái bất phàm.
Họ vừa đến cửa đã đυ.ng ngay một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám màu nguyệt bạch có hoa văn chìm. Bà ta có đôi mắt xếch, lông mày lá liễu, dáng vẻ đẫy đà tròn trịa, trông như những mỹ nhân được nuông chiều từ thế kỷ trước, cả người toát lên sự sắc sảo hướng ngoại đầy kiêu ngạo.
Bà ta liếc nhìn Quan Dữ từ đầu đến chân, buông lời chanh chua bóng gió: "Ái chà, ai thế này. Đúng là củ cải rỗng ruột, nhìn thì được mà dùng chẳng ra gì."
Bà ta bĩu môi: "Nghe nói ở trên mạng lại bị chửi nữa à? Cả đời chỉ toàn làm chuyện ngu ngốc, kể cũng kiên trì thật đấy, còn chẳng phân biệt được nổi đông tây nam bắc, quả là ngu cũng có trình độ."
"Vào ăn cơm đi, kẻo lão phu nhân lại bảo chúng tôi bạc đãi cô." Bà ta nhếch mép khıêυ khí©h nhìn Quan Dữ, rồi ngúng nguẩy bỏ đi.
Quan Dữ vừa ló mặt ra đã bị mắng xối xả một trận, cô thậm chí còn nghi ngờ hay là bà ta đang mắng trợ lý Cố, chứ chẳng hề nghĩ là đang mắng mình.
"Phì! Cái bà già độc ác!" Đợi bà ta đi khuất, Quan Dữ mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, chĩa mồm về phía bóng lưng bà ta mà "xả" đạn: "Nhất định là loại tuyệt tự, thiên linh linh địa linh linh."
Cô chợt nhận ra hai người đàn ông bên cạnh bỗng im bặt, vẻ mặt ai nấy đều "một lời khó nói hết", đặc biệt là Quý Cẩm Châu, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Quan Dữ lúc này mới sực nhớ ra, tiện miệng hỏi: "Mà này, bà ta là ai thế? Sao tự nhiên lại mắng tôi?"
"Mẹ tôi." Quý Cẩm Châu đáp hỏn lọn.
Quan Dữ: "..."
Trợ lý Cố cười gượng gạo chữa cháy: "Ha ha, phu nhân cũng thật là... ha ha, khéo ghê cơ."
Quan Dữ cũng cười hùa theo, trong lòng thầm nghĩ: “Thế thì chứng tỏ trận mắng này mệnh định sẵn là dành cho anh rồi.”
Quý Cẩm Châu nghiêng đầu giả lả cười một cái, giây sau lập tức thu lại nụ cười, khôi phục vẻ lạnh lùng: "Buồn cười lắm à? Còn không mau đi."
…
Ba người họ là nhóm đầu tiên vào bàn tiệc. Món ăn lục tục được dọn lên, bày từ đầu bàn đến cuối bàn, ước chừng phải hơn một trăm đĩa.
"Phu nhân còn biết ước lượng bằng mắt cơ à." Trợ lý Cố vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Nhỡ đâu bày không đến một trăm đĩa thì sao?"
Quan Dữ tỉnh bơ: "Thì là tôi nhìn nhầm chứ sao."
Trợ lý Cố: "..." Phu nhân quả là một người có tấm lòng bao dung rộng lượng.
Đám bà cô, dì ghẻ rải rác khắp đại sảnh cũng lần lượt nhập tiệc. Trước khi ngồi xuống, ai nấy đều tuân theo một quy trình cố định, ném cho Quan Dữ cái nhìn khinh khỉnh rồi buông lời mát mẻ: "Đây là cô vợ mà lão phu nhân cứ nằng nặc bắt Cẩm Châu cưới về đấy hả?"
Chủ đề châm chọc nếu không xoay quanh mấy tin đồn tình ái lăng nhăng của cô thì cũng là bất mãn việc cô ra ngoài lộ mặt làm ô uế danh tiếng nhà họ Quý.
Quan Dữ đã chuẩn bị tâm lý từ trước, vì cô biết lát nữa nữ chính Khương Tô An cũng sẽ đến, tháp tùng con nuôi nhà họ Quý - tức nam chính Lệ Đình Nam của cuốn sách này - đến dự tiệc gia đình.
Mấy kẻ trước mặt này chẳng qua đều là đám quái nhỏ được chuẩn bị sẵn cho nữ chính, toàn bộ đều là ác nhân.
Mục đích tồn tại của họ là để nhắm vào nữ chính Khương Tô An, dè bỉu cô ta, chế giễu cô ta, tạo ra hiểu lầm và khoảng cách giữa nam nữ chính.
Còn Quan Dữ chẳng qua chỉ là người qua đường vô tội bị vạ lây mà thôi.
Ban đầu Quan Dữ còn dư sức đối đáp: "Được được được, tôi không đi ra ngoài lộ mặt nữa, tôi đi rơi đầu đổ máu cho các người vừa lòng?"
"Không giỏi giang bằng bác thì đã sao, bác còn chết trước tôi đấy, tôi nhường bác đi trước."
"Chúng tôi không tranh thủ đẻ con đâu, chúng cháu tranh thủ đi chết cơ."
Nhưng qua mười mấy hiệp, Quan Dữ chịu hết nổi. Dù có mồm mép tép nhảy, cân cả thiên hạ đến đâu thì cũng không chịu nổi cái kiểu công kích cá nhân hết lượt này đến lượt khác.
Cô dứt khoát đưa hai tay bịt chặt tai lại, dặn dò Quý Cẩm Châu: "Lát nữa tôi nhìn khẩu hình của anh, nếu là lời ác ý thì anh đừng để tôi nghe, sau đó giúp tôi chửi lại, biết chưa?"
Quý Cẩm Châu ngẫm nghĩ một chút: "Dựa vào cái gì?"
"Dựa vào tôi là vợ anh."
"Cô không được ra lệnh cho tôi."
"Dựa vào cái gì?"
"Dựa vào tôi là Tổng giám đốc, cô không được ra lệnh cho tôi."
"Chỉ có thằng đàn ông vô dụng mới để vợ mình bị người ta chửi thôi." Quan Dữ chọc chọc vào ngực anh: "Anh tưởng mấy bà ấy đang mắng tôi à? Thực ra là đang giẫm lên đầu tôi để chửi anh đấy."
Quý Cẩm Châu ngộ ra vấn đề, chậm rãi mở miệng: "Biết rồi, đánh chó còn phải ngó mặt chủ."
Quan Dữ khựng lại, vẻ mặt đầy mâu thuẫn: "Nói thế cũng không đúng lắm..."
Ánh mắt Quý Cẩm Châu liếc về phía trên bên trái cô, giọng điệu nhạt thếch: "Lại có người đến."
Quan Dữ lập tức bịt tai: "Nhớ chửi lại giúp tôi đấy."
Quý Cẩm Châu từ nhỏ đã biết mình có cốt cách làm tổng tài bá đạo, nên từ nhỏ anh đã chẳng thích nói chuyện với người nhà: "Tôi không muốn nói nhiều."
"Thế thì anh “phản đòn” đi."
Đám họ hàng này cứ như những NPC được tác giả cài đặt sẵn cảm xúc, máy móc lặp lại cùng một quy trình - tiếp cận, so bì, chửi Quan Dữ.
Trong thế giới không âm thanh của Quan Dữ, cô nhìn chằm chằm khẩu hình đóng mở của họ, rồi quay sang nhìn Quý Cẩm Châu đầy mong chờ, nhưng đổi lại chỉ thấy Quý Cẩm Châu lặp đi lặp lại mấy câu: "Là lời ác ý, đừng nghe."
"Cô à, phản đòn."
"Cũng là lời ác ý, đừng nghe."
"Thím à, phản đòn."
"Vẫn là lời ác ý."
"Bà dì ba, phản đòn."
"..."
Quan Dữ nghe mà cũng thấy tê liệt, sao cả trên mạng lẫn ngoài đời đều toàn lời ác ý thế này!
Mọi người trên bàn dài lần lượt vào chỗ, cho đến khi nhân vật chính của ngày hôm nay - Bùi Lê và Quý Linh Hành đẩy cửa bước vào, bầu không khí vui vẻ ồn ào bỗng chốc ngưng bặt, lúc này mới có người lên tiếng.
"Đây là bạn gái mà Linh Hành dẫn về đấy à?"
"Nói dễ nghe là bạn gái, nói khó nghe thì... chắc cũng là bạn giường thay như thay áo thôi chứ gì."
"Linh Hành dẫn loại phụ nữ này về không sợ làm ba nó tức chết à?"
"..."
Những lời mỉa mai cay nghiệt chẳng kém gì lúc nãy dành cho Quan Dữ chuẩn xác lọt vào tai Bùi Lê và Quý Linh Hành. Trên mặt Quý Linh Hành không lộ rõ cảm xúc gì, còn Bùi Lê thì cứ như không nghe thấy, khoác tay Quý Linh Hành điềm nhiên bước tới, chào hỏi một cách lạc quan, hào phóng.
Vừa khéo bên cạnh Quan Dữ còn một chỗ trống, Bùi Lê lịch sự gật đầu với cô rồi ngồi xuống bên cạnh.
Cô ta vốn tưởng người phụ nữ bên cạnh này đã nghe thấy chuyện mình có ý đồ với chồng cô ta thì sẽ chẳng cho cô ta sắc mặt tốt, ít nhất trong tình huống này, giữ mình là kết quả tốt nhất.
Ai ngờ Quan Dữ nhìn cô ta mấy lần, vẻ mặt muốn nói lại thôi, rồi cảm thán: "Bọn họ đều đang chửi tôi, may mà cô đến, mọi người bắt đầu chuyển sang chửi cô rồi, cảm ơn nhiều nhé."
Bùi Lê: ?
Quý Cẩm Châu liếc xéo cô một cái: "Hình như mấy lời chửi rủa đó đều là tôi đỡ thay cho cô rồi chứ nhỉ?"
"Chỉ có ông chồng vô dụng mới…"
Quan Dữ định nói tiếp thì bị Quý Cẩm Châu giơ tay ngắt lời. Anh nhìn Quý Linh Hành đầy ẩn ý, một tay gác lên lưng ghế của Quan Dữ, ngả người ra sau khıêυ khí©h: "Linh Hành, chỉ có thằng đàn ông vô dụng mới để người phụ nữ của mình bị ăn chửi. Cậu tưởng mấy bà ấy đang mắng người phụ nữ của cậu à? Thực ra là đang mắng cậu đấy."
Quan Dữ bất mãn thúc cùi chỏ vào hông anh: "Anh có biết lịch sự không thế? Người ta có tên đàng hoàng, tên là Bùi Lê."
Quý Cẩm Châu bị đau: "Biết rồi."
Trong mắt Bùi Lê và Quý Linh Hành đều hiện lên vẻ thâm trầm khó đoán, chỉ có trợ lý Cố nhìn bọn họ mà mím môi cười hiền từ như mẹ già nhìn con thơ.
Phu nhân dạy dỗ lão đại cứ như dạy chó vậy.