Người trên phố đã thưa dần, Lâm Tằng mang theo cái giá đỡ ngày càng cảm thấy nặng, trở về bãi đỗ xe trung tâm thương mại Vĩnh Phong.
Bỗng bước chân anh khựng lại, nhìn vào một quầy hàng nhỏ bên cạnh bãi đỗ xe, cúi xuống.
Quầy hàng rất đơn sơ, chỉ trải một tấm vải đỏ khoảng một mét vuông trên mặt đất. Một thiếu niên tóc đỏ đang ngồi xổm trên ghế nhỏ, mải mê nghịch điện thoại.
Cảm giác được Lâm Tằng dừng lại, cậu ta ngẩng lên, cười lười nhác: "Ha ha, trang sức, kẹp tóc, dây chuyền! Giá rẻ, giá rẻ đây!"
"Bao nhiêu tiền cái này?" Lâm Tằng liếc qua quầy hàng nhỏ, mắt dừng lại nơi bày một hàng dây chuyền bạc.
"Một chiếc hai mươi tệ, gần dọn hàng rồi, bán rẻ đó." Thiếu nhiên tóc đỏ thấy Lâm Tằng có vẻ muốn mua, liền cầm lấy sợi dây chuyền hình đầu lâu giơ ra mời chào.
"Ừ, tôi xem cái khác." Lâm Tằng lắc đầu, không có hứng thú với sợi dây chuyền cậu ta cầm.
Dây chuyền không nhiều, thứ hấp dẫn ánh mắt Lâm Tằng là một sợi dây chuyền bạc mảnh, mặt dây hình giọt nước bằng móng tay, nhìn rất ngọt ngào đáng yêu.
Đơn giản, gọn gàng, nhưng lại không quê mùa.
"Sợi này đơn giản, không có họa tiết trang trí gì, bớt một chút cho tôi đi." Lâm Tằng ở chợ đêm lăn lộn một năm, tất nhiên hiểu rõ quy tắt nơi này.
Gặp mặt chém một nửa, đã là nhân từ nương tay với chủ hàng rồi.
"Giá này đã rẻ lắm rồi." Thiếu niên tóc đỏ miệng méo xệch, dùng sức xoa mũi, nâng cổ nói.
"Tám tệ, tôi mua." Lâm Tằng cầm sợi dây chuyền, thản nhiên nói.
"Ôi chao má ơi, đại ca, tám tệ còn chưa đủ giá sỉ của tôi đâu, anh cho rằng những thứ này của tôi đều gió thổi bay tới chắc?" Thiếu niên tóc đỏ tức giận cười nói.
"Không được thì thôi, tôi không mua nữa." Lâm Tằng đứng lên, giả vờ muốn đi.
"Ê, đừng đi, đại ca! Cho tôi chút thành ý đi, tính anh mười lăm tệ, lỗ hộc máu bán phá giá đó." Thiếu niên tóc đỏ thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Lâm Tằng xem đồng hồ, dáng vẻ muốn đi, vội vã nói.
"Không được, quá đắt rồi, tôi cũng nghèo, mua không nổi." Lâm Tằng kiên quyết lắc đầu, bước đi.
"Thôi nào, đại ca, nếu không thêm một chút cho tôi đi, đừng để tôi lỗ thảm là được rồi." Thiếu niên tóc đỏ đuổi theo hai bước, ngữ điệu càng gấp gáp.
"Như vậy đi, mọi người đều không dễ dàng, mười tệ đi." Lâm Tằng thản nhiên nói.
"Chỉ thêm hai tệ thôi à? Cái này..." Thiếu niên tóc đỏ do dự, nhìn thấy Lâm Tằng muốn đi thật, mới khẽ cắn môi, dáng vẻ như cắt thịt bán máu nói: "Mười tệ thì mười tệ, đại ca anh trả giá thấp quá, tôi lỗ thảm rồi."
Lâm Tằng nhíu mày khẽ cười, móc trong túi ra mười tệ đưa cậu ta, cầm sợi dây chuyền cất đi.
Gió đêm mát lạnh, mồ hôi thấm đẫm áo sơ mi, trong gió đêm, cảm giác se lạnh, rất dễ chịu. Lâm Tằng bỏ sợi dây chuyền vào túi áo sơ mi, anh nhanh chân đi về phía bãi đỗ xe.
Anh treo dụng cụ lên xe, khởi động xe điện, nhưng không chạy về hướng cũ.
Xe rẽ phải, chạy khoảng hai mươi phút, anh chạy vào tiểu khu bên cạnh.
So với phòng thuê của Lâm Tằng, an ninh hay môi trường tiểu khu này, đều tốt hơn rất nhiều.
Đây là nơi ở của bạn gái anh, Trần Hoan Nguyệt. Cô cùng hai người bạn thuê chung, ba phòng ngủ một phòng khách, đầy đủ điều hòa, tủ lạnh, ti vi... nhưng tiền thuê cực đắt, một ngàn tệ mỗi người.
Với mức lương của Trần Hoan Nguyệt, số tiền đó đã chiếm gần nửa, còn lại một ngàn tệ chỉ vừa đủ chi tiêu. May mà Lâm Tằng sống tiết kiệm, mỗi tháng thu nhập từ chợ đêm đều trợ cấp cho cô.
Anh sờ sợi dây chuyền trong túi, khóe môi Lâm Tằng khẽ mỉm cười nhẹ nhàng. Từ thời đại học, Trần Hoan Nguyệt đã thích mấy món trang sức nhỏ xinh này. Năm đó ở trường, mỗi lần dạo phố nhìn thấy liền sẽ mua một vài món làm phụ kiện phối với áo len. Bởi thế, anh thấy những món đồ nhỏ như này, thì theo thói quen mua tặng cô một hai món.