Chương 8

Ăn xong trái cây, Sở Kiết và Tôn Ngộ Không băng qua rừng cây, đi đến một sườn núi.

Đi mấy tiếng đồng hồ đường rừng, ngựa cũng có vẻ mệt mỏi, Sở Kiết liền bảo Tôn Ngộ Không dừng lại để nghỉ ngơi một lát.

Sở Kiết ngồi trên một tảng đá uống nước, còn Tôn Ngộ Không đứng bên cạnh cánh đồng cải dầu vàng rực, có chút chán nản dùng Kim Cô Bổng gõ gõ vào những bông hoa.

Lúc này, trời đã xế chiều, ánh nắng bị mây che phủ.

Mà mùa này thường có những cơn mưa xuân bất chợt.

Giữa chốn núi rừng hoang vắng này, cây cối trải dài trùng điệp. Khi thời tiết chuyển âm u, không còn ánh nắng ấm áp, gió thổi lên mang theo hơi lạnh của núi rừng làm người ta cảm thấy rùng mình.

Sở Kiết uống xong nước, chăm chú nhìn Tôn Ngộ Không. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như đang suy nghĩ điều gì đó.

Tôn Ngộ Không vốn trời sinh mẫn cảm, đương nhiên cảm nhận được ánh mắt của Sở Kiết. Ban đầu, hắn còn vờ như không quan tâm nhưng khi thấy đối phương nhìn mình hơn mười giây và dường như không có ý định dừng lại, Tôn Ngộ Không cuối cùng cũng không yên lặng được nữa.

Hắn thu nhỏ Kim Cô Bổng cất vào tai, định mở miệng nói gì đó.

Cũng chính lúc này, Sở Kiết khẽ vẫy tay về phía Tôn Ngộ Không: "Ngộ Không, lại đây với ta."

Tôn Ngộ Không đi đến trước mặt Sở Kiết: "Làm gì?"

Sở Kiết không trả lời mà lấy ra một bộ quần áo từ hành lý: "Đây là quần áo của vi sư, ngươi tạm thời mặc vào."

Bộ quần áo này sạch sẽ và đơn giản, không có hoa văn phức tạp, chỉ có những chữ Phạn nhạt màu ở cổ áo.

Tôn Ngộ Không liếc nhìn bộ quần áo, rồi cúi đầu nhìn bộ quần áo rách rưới, bẩn thỉu trên người mình. Hắn im lặng một lát, rồi nhận lấy quần áo từ tay Sở Kiết, đi đến một chỗ kín đáo và nhanh chóng thay.

Thân hình Tôn Ngộ Không lớn hơn Sở Kiết nhiều nhưng may mắn là bộ quần áo này là tăng bào rộng thùng thình, nên khi Tôn Ngộ Không mặc vào, thắt đai lưng và xắn tay áo, ống quần lên, nhìn chung vẫn khá vừa vặn.

Tuy nhiên, vì không phải quần áo của mình, Tôn Ngộ Không cảm thấy hơi khó chịu.

Bộ quần áo này tỏa ra một mùi hương thanh nhã, là mùi của một người khác. Mùi hương nhàn nhạt ấy bao quanh hắn, quẩn quanh nơi đầu mũi, làm Tôn Ngộ Không cảm thấy vô cùng gượng gạo.

Sở Kiết nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Tốt lắm."

Tôn Ngộ Không khẽ ho một tiếng, ánh mắt chạm phải nụ cười trong mắt Sở Kiết liền vội vàng dời sang chỗ khác.

"Tiếp tục lên đường thôi." Sở Kiết vừa nói vừa đứng lên.

*

Vẫn là Tôn Ngộ Không đi trước, Sở Kiết cưỡi ngựa đi sau hắn hai ba bước. Hai người đi thêm một đoạn nữa thì dừng lại trước một vách đá cheo leo.

Vách đá này chắn ngang giữa hai ngọn núi. Họ muốn đi từ ngọn núi này sang ngọn núi kia thì phải đi qua một cây cầu treo làm bằng ván gỗ và dây thừng lớn.

Phía dưới cầu treo khoảng trăm mét là dòng sông cuồn cuộn chảy, bọt sóng trắng xóa đập vào đá, phát ra tiếng nước rào rào.

Vì gần tối, gió thổi rất mạnh. Gió thổi vào cầu gỗ khiến thân cầu chao đảo, trông rất nguy hiểm.

Sở Kiết tuy không sợ độ cao nhưng nhìn xuống vực sâu gần trăm mét, với khe hở giữa các tấm ván gỗ lớn gần bằng nửa bàn chân, hắn vẫn thấy hơi hồi hộp. Vì thế, hắn chỉ dám chậm rãi bước một chân lên cầu.

Nhưng ngay khi chân hắn vừa đặt lên cầu, trọng tâm cả người đã bắt đầu chao đảo. Để giữ thăng bằng, Sở Kiết đành phải nắm chặt hai sợi dây thừng hai bên, tính toán đi từng bước nhỏ một.

Cứ thế thì tốc độ sẽ rất chậm.

Tôn Ngộ Không ở một bên thấy không chịu được. Hắn một tay kéo Sở Kiết đang chuẩn bị bước bước thứ hai quay lại, nói: "Ta cõng ngươi đi."

Sở Kiết không từ chối. Hắn nhìn Tôn Ngộ Không hai giây rồi nói: "Vậy thì đa tạ Ngộ Không."

Tôn Ngộ Không quay mặt đi: "Lằng nhằng." Nói rồi, hắn quay lưng lại, ngồi xổm xuống.

Sở Kiết hiểu rằng đây là cách Tôn Ngộ Không đáp lại việc hắn tặng quần áo và cũng biết dù Tôn Ngộ Không nói với giọng có chút thiếu kiên nhẫn nhưng ý tốt thì vẫn có.

Còn về Tôn Ngộ Không, hắn không biết Sở Kiết đang nghĩ gì. Khi cõng vị tăng nhân lên lưng, cảm nhận đầu tiên của hắn là nhẹ.

Tôn Ngộ Không không ngờ rằng vị sư phụ này nhìn có vẻ cao ráo, hiên ngang nhưng cân nặng lại nhẹ đến vậy. Thân thể cũng có chút mềm mại, dẻo dai, không cứng rắn như hắn.

Vì giờ phút này hai người dán vào nhau rất gần, lưng áp ngực. Tôn Ngộ Không ngửi thấy một mùi hương thanh nhã của hoa sen Phật giáo. Mùi hương này không giống với hương nhang trong chùa, hình như còn lẫn cả mùi gỗ đàn hương trắng, giống với mùi của bộ quần áo hắn đang mặc.

Tôn Ngộ Không không cảm thấy chán ghét, ngược lại còn thấy rất dễ chịu.

Mùi hương này, dường như có thể làm lòng người bình ổn.

Suy nghĩ trong đầu hắn cứ bay xa nhưng bước chân Tôn Ngộ Không không dừnglại. Hắn cõng Sở Kiết đi trên cầu, mỗi bước chân đều vững vàng, gió xung quanh cũng không ảnh hưởng chút nào.

Đối với Tôn Ngộ Không, cõng một người trưởng thành qua cây cầu treo này chẳng tốn mấy sức lực.

Còn Sở Kiết, được Tôn Ngộ Không cõng, hắn cảm nhận sâu sắc tấm lưng vững chãi và cứng rắn của Đại Thánh. Nơi ngực hắn áp sát lưng Tôn Ngộ Không, nhiệt độ cao hơn nhiều so với những chỗ khác.

Đó là hơi ấm tỏa ra từ Tôn Ngộ Không, xuyên qua lớp vải quần áo, truyền sang người Sở Kiết như muốn làm ấm cả cơ thể hắn, không để một chút gió lạnh nào xâm nhập.

Sở Kiết mở lời khen: "Ngộ Không, ngươi đáng tin cậy thật đấy."

Tôn Ngộ Không rốt cuộc vẫn mang tâm tính thiếu niên, khi được người khác khen, khóe miệng hắn cong lên. Hắn có chút đắc ý khoe khoang: "Ta đường đường là Tề Thiên Đại Thánh, trên thì lên chín tầng mây, dưới thì xuống tận địa phủ biển sâu, đương nhiên là cực kỳ đáng tin cậy!"

Sở Kiết nghe Tôn Ngộ Không nói vậy, hắn đương nhiên rất rõ ràng bản lĩnh của Tôn Ngộ Không. Thạch Hầu này học được từ Bồ Đề tổ sư, không chỉ biết trông mặt mà bắt hình dong, lắng nghe âm thanh vạn vật, lại còn tinh thông 72 phép biến hóa.

Sở Kiết nghiêng đầu, nhìn sang khuôn mặt Tôn Ngộ Không.

Mặc dù không nhìn thấy chính diện nhưng Sở Kiết có thể tưởng tượng được vẻ mặt hãnh diện và kiêu ngạo, cùng ánh mắt rạng ngời của Tôn Ngộ Không khi nói ra những lời này.

Nghĩ đến đây, Sở Kiết không khỏi mỉm cười.

Nụ cười đó, kèm theo hơi thở ấm áp phả vào tai Tôn Ngộ Không.

Tai Tôn Ngộ Không vốn rất nhạy cảm, hơi thở của Sở Kiết ập tới, cơ thể hắn đột nhiên cứng đờ, tai cũng giật giật theo phản xạ.

Tôn Ngộ Không chỉ cảm thấy bên tai đột nhiên ngứa ngứa, nóng nóng và đỏ lên.

Cảm giác kỳ lạ đó lại tới nữa rồi.

Tôn Ngộ Không lắc đầu, nhanh chóng thoát khỏi cảm giác khó chịu này, rồi mím chặt môi, tăng tốc độ.

Rất nhanh, Tôn Ngộ Không cõng Sở Kiết qua cầu treo. Đợi Sở Kiết đứng vững, hắn quay lại dắt con bạch mã qua.

Qua cầu treo, hai thầy trò tiếp tục đi dọc con đường núi gập ghềnh. Đi được một đoạn, họ gặp một con hổ trong rừng.

Trước khi con hổ kịp vồ lấy Sở Kiết, Tôn Ngộ Không đã đ/á/n/h c/h/ế/t nó.

"Đợi ta một lát." Để lại một câu, Tôn Ngộ Không xách con hổ bay đến một con suối, l/ộ/t da rồi rửa sạch.

Khi Tôn Ngộ Không xuất hiện trước mặt Sở Kiết lần nữa, bên hông hắn đã quấn một miếng da hổ sạch sẽ.