Chương 7

Như thể chợt nghĩ ra điều gì đó, một tia tinh quang lóe lên trong mắt Tôn Ngộ Không. Giây tiếp theo, hắn tinh nghịch dùng Kim Cô Bổng gõ một cái vào mông con ngựa: "Ta cho nó tăng tốc!"

Tôn Ngộ Không từng làm Bật Mã Ôn trên trời, có kinh nghiệm chăm sóc ngựa. Ngựa thế gian thấy hắn vốn đã sợ hãi, giờ phút này bị hắn đánh một cái, con bạch mã giật mình, đột nhiên tăng tốc phi nhanh.

Dù Sở Kiết cưỡi ngựa giỏi hơn người thường nhưng gặp phải ngựa hoảng loạn, trong nhất thời không thể trấn an được. Hắn chỉ có thể nắm chặt dây cương, cố gắng giữ thăng bằng để không bị hất ra.

Tôn Ngộ Không ở phía sau nhìn thẳng cười vui vẻ. Màn trả thù nhỏ này khiến khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười sảng khoái. Mãi cho đến khi cơn bực bội trong lòng hoàn toàn tan biến, Tôn Ngộ Không mới đi tới bên Sở Kiết giúp trấn an con ngựa.

Tôn Ngộ Không không giải thích hành động dùng Kim Cô Bổng gõ mông ngựa vừa rồi, Sở Kiết cũng không mở lời trách cứ hắn.

Mọi thứ cứ như chưa hề xảy ra.

Tôn Ngộ Không thâm ý nhìn Sở Kiết một cái, rồi lại đi trước dò đường. Chẳng qua lần này, Tôn Ngộ Không không cố ý đi nhanh như ban đầu, mà duy trì một tốc độ ổn định, luôn ở trong tầm mắt của Sở Kiết.

Sở Kiết nhìn bóng lưng Tôn Ngộ Không, nghĩ đến hành vi trả thù có chút trẻ con ấy. Đặt trong xã hội hiện đại, đó chính là hành động điển hình của một hùng hài tử, thiếu sự giáo dục.

*Hùng hài tử: đứa trẻ hư

Nhưng Sở Kiết biết Tôn Ngộ Không tâm tính không tốt, lại hơi phiền muộn vì bị gài bẫy phải đi Tây Thiên thỉnh kinh. Đối phương mượn cơ hội này xả ra một trận, cũng coi như là gỡ bỏ khúc mắc trong lòng.

Về phần Tôn Ngộ Không, mọi thứ quả thực đúng như Sở Kiết nghĩ. Sau khi thực hiện trò nghịch ngợm nhỏ ấy, chút bất mãn trong lòng do giận cá chém thớt với Sở Kiết cũng tan thành mây khói.

Hắn quay đầu lại liếc nhìn Sở Kiết phía sau, rồi tung người nhảy lên một cây ăn quả ở gần đó, ngồi trên cây vừa hái quýt vừa chờ Sở Kiết.

Không lâu sau, Sở Kiết cưỡi bạch mã đi tới dưới gốc cây.

Tiết trời tháng tư, ánh nắng ấm áp, gió núi cũng mát mẻ.

Sở Kiết ngẩng đầu, nhìn Tôn Ngộ Không đang ngồi trên cây.

Chiếc mũ in hình chữ Phật nghiêng lệch trên đầu Tôn Ngộ Không, bộ quần áo rách nát để lộ một mảng lớn cánh tay hắn.

Làn da màu lúa mạch trên cánh tay ấy dưới ánh sáng như được phủ một lớp mật ong, toát lên một màu sắc mơ hồ, nguyên thủy. Những đường cơ bắp trên đó trôi chảy và đẹp mắt, tràn đầy sức mạnh, thể hiện một vẻ đẹp mạnh mẽ và dũng mãnh.

Chỉ nhìn vào thân thể, Tôn Ngộ Không không nghi ngờ gì là một cơ thể nam giới rất trưởng thành nhưng tính cách của hắn lại mang theo vài phần trẻ con chưa hết ham chơi.

Trong mắt Tôn Ngộ Không, Sở Kiết chỉ thấy sự thuần khiết, chưa bị thế tục làm vẩn đυ.c, không che giấu hỉ nộ, cũng không quanh co lòng vòng.

Những cảm xúc hiện lên trong mắt hắn chính là cảm xúc chân thật trong lòng, sự thẳng thắn này điểm xuyết trong đồng tử, dưới hàng mi khẽ chớp, toát ra một vẻ rực rỡ lấp lánh.

Sở Kiết lần đầu tiên nhận thức sâu sắc rằng Tôn Ngộ Không giống như một khối ngọc quý chưa được mài giũa, tuy có vài vết tì nhưng không làm mất đi vẻ đẹp. Chỉ cần hắn dụng tâm dẫn đường, Tôn Ngộ Không có thể trở thành một sự tồn tại hoàn mỹ nhất.

Nghĩ đến đây, trên mặt Sở Kiết hiện lên một nụ cười ấm áp. Hắn nhìn vào đôi mắt của Tôn Ngộ Không, trong suốt và thuần khiết, dường như có thể nhìn thấy đáy. Nhưng Sở Kiết biết đó không phải là sự đơn thuần hay ngây ngô. Ngược lại, Tôn Ngộ Không cực kỳ tinh ranh, nhạy bén và thông minh.

Khoảnh khắc này, Sở Kiết đột nhiên bắt đầu có chút mong chờ những ngày tháng sau này cùng Tôn Ngộ Không, mong chờ chuyến đi thỉnh kinh xa xôi này.

Trong suy nghĩ ấy, Sở Kiết không kìm được mỉm cười.

Tôn Ngộ Không vừa ăn xong một múi quýt, thấy vậy, cả người khựng lại. Hắn quay mặt đi, tránh ánh mắt của Sở Kiết, không nhìn nụ cười của hắn.

Vẻ bẽn lẽn rõ ràng này của hắn lại càng làm cho nụ cười trên mặt Sở Kiết thêm phần rạng rỡ.

Tôn Ngộ Không liếc nhìn Sở Kiết bằng khóe mắt, có chút bực bội.

Sở Kiết kinh ngạc và cảm thán trước sự thẳng thắn và thuần khiết trong tâm tính của Tôn Ngộ Không.

Không ngờ, vẻ mặt mỉm cười nhàn nhạt của chính hắn lúc này, dưới ánh sáng lốm đốm, khi rơi vào mắt người khác, cũng trở thành một khung cảnh đẹp như tranh vẽ.

Để che giấu sự không tự nhiên trong lòng, Tôn Ngộ Không nhảy xuống khỏi cây, đưa cho Sở Kiết một quả quýt.

Sở Kiết cúi đầu nhìn quả quýt đã được Tôn Ngộ Không thuận tay bóc vỏ, rõ ràng chỉ là một hành động vô thức nhưng vừa vặn thể hiện được sự dịu dàng mơ hồ, được bao phủ dưới vẻ sắc bén của linh hồn Tề Thiên Đại Thánh kiêu ngạo, khó thuần.

Sở Kiết bóc một múi quýt cho vào miệng, nhai xong, hắn nhìn về phía Tôn Ngộ Không, cười nói: "Ngọt lắm."

Tôn Ngộ Không nghe vậy, nhướng mày. Hắn vừa ăn một múi quýt, đều là trên cùng một cây, múi quýt rõ ràng có chút chua. Vị hòa thượng này lại còn nói ngọt.

Tôn Ngộ Không vừa định châm chọc một câu rằng người xuất gia không nên nói dối nhưng khi ngước mắt bắt gặp nụ cười trên mặt Sở Kiết, cuối cùng vẫn nuốt lại lời sắp nói ra. Hắn cũng bóc một múi quýt cho vào miệng.

Không biết có phải do hiệu ứng tâm lý, hay vì một nguyên nhân nào khác. Tôn Ngộ Không phát hiện, múi quýt vừa ăn vào miệng dường như quả thực ngọt hơn so với múi trước đó.