Như Lai đã trấn áp phù chú ở đỉnh núi Ngũ Hành Sơn. Nơi đây kim quang tỏa rạng, khí lành lan tỏa khắp nơi.
Sở Kiết trèo lêи đỉиɦ núi, trên một tảng đá vuông vức, hắn thấy phong ấn sáu chữ vàng "Úm, ma, ni, bát, mê, hồng".
Hồi tưởng lại chân ngôn Quan Thế Âm đã trao cho hắn trong ký ức của thân thể này, Sở Kiết nhắm mắt lại, lẩm nhẩm niệm. Rất nhanh, phù chú trên tảng đá bắt đầu nới lỏng, sáu chữ vàng cùng lúc phát ra luồng sáng chói lòa.
Khi ánh sáng tan đi, Sở Kiết ngừng niệm, hắn mở mắt, xé xuống tấm bùa trấn áp.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, đất rung núi chuyển, chim bay cá nhảy trên Ngũ Hành Sơn đều hoảng sợ chạy tán loạn.
Giữa lúc cát bay đá chạy, những khe nứt khổng lồ kèm theo luồng gió sắc lẹm lan rộng khắp sườn núi, những tảng đá lớn nhỏ lăn thẳng xuống. Ngũ Hành Sơn - nơi giam giữ Tôn Ngộ Không 500 năm, trong khoảnh khắc này đã sụp đổ hoàn toàn.
Để tránh bị đá lăn trúng, Sở Kiết đã cưỡi ngựa đi xa vài dặm sau khi xé bùa. Còn Tôn Ngộ Không, dù đã nóng lòng muốn thoát khỏi ngọn núi, vẫn chờ cho đến khi Sở Kiết ra khỏi vùng nguy hiểm rồi mới thoát ra ngoài.
Lúc này, Sở Kiết đứng từ xa, nhìn Tôn Ngộ Không đứng trên một đống đá vụn. Vì không khí đầy bụi bặm, hắn không thấy rõ mặt Tôn Ngộ Không. Chỉ thấy một thân ảnh mờ ảo, dáng vẻ cao lớn, hiên ngang ấy như một linh hồn phóng khoáng cuối cùng cũng phá vỡ xiềng xích, như ngọn lửa rực cháy đang thiêu đốt mãnh liệt trong không khí tự do.
Tôn Ngộ Không cúi xuống nhìn bàn tay mình, lúc nắm lúc xòe như thể đang xác nhận điều gì đó lần cuối. Sau vài lần lặp lại, Tôn Ngộ Không cười lớn. Tiếng cười ấy chất chứa sự vui sướиɠ tột cùng khi tìm lại tự do, đồng thời cũng thể hiện sự bất khuất với trời đất, không sợ hãi thần phật.
Sở Kiết không đi tới làm phiền Tôn Ngộ Không mà đợi hắn bình tĩnh trở lại.
Một lát sau, Tôn Ngộ Không đi đến trước mặt Sở Kiết.
Sở Kiết có thân hình cao ráo, so với người thường cũng được coi là cao gầy nhưng khi đứng đối diện Tôn Ngộ Không, sự chênh lệch chiều cao trở nên rõ rệt. Đứng trước mặt Tôn Ngộ Không, Sở Kiết lại có vẻ nhỏ bé.
Thân hình cao lớn của Tôn Ngộ Không che khuất một phần ánh nắng chiếu lên người Sở Kiết. Hắn hơi cúi mắt, nhìn thẳng vào mắt Sở Kiết. Trong đôi mắt đen như mực ấy, một sự sắc bén hiện lên như có thể nhìn thấu suy nghĩ thật sự trong lòng Sở Kiết.
Sở Kiết thản nhiên đối diện với Tôn Ngộ Không, ánh mắt trong veo như dòng nước không gợn sóng.
Nhìn đôi mắt ấy, Tôn Ngộ Không nhớ lại lần đầu gặp, vị hòa thượng này đã ngồi xổm xuống để nói chuyện ngang tầm với hắn, hành động tỉ mỉ khi gỡ dây cỏ trên mặt hắn, lại nhớ đến lời chỉ dẫn của Quan Âm và hành động xé đi tấm bùa giam cầm hắn 500 năm.
Cuối cùng, Tôn Ngộ Không quỳ xuống trước mặt Sở Kiết, lạy bốn lạy.
Mặc dù không gọi Sở Kiết là sư phụ nhưng bốn lạy này đã ngầm thể hiện sự đồng ý trở thành đồ đệ của hắn.
Sau khi Tôn Ngộ Không đứng dậy, Sở Kiết nói với hắn: "Ta biết ngươi họ Tôn, pháp hiệu Ngộ Không, sau này ta sẽ gọi ngươi là Ngộ Không."
Tôn Ngộ Không lạnh nhạt đáp: "Tùy ngươi." Nói rồi, hắn cố ý lạnh mặt đi sang một bên dắt con bạch mã, rõ ràng vẫn còn chút bực mình vì đã bị Như Lai gài bẫy, buộc phải đi Tây Thiên thỉnh kinh để đổi lấy tự do.
Vì bị đè dưới Ngũ Hành Sơn 500 năm, quần áo Tôn Ngộ Không đã rách nát. Dù Sở Kiết đã chải tóc cho hắn nhưng phía sau gáy vẫn còn một chỏm tóc cứng đầu dựng đứng. Mặt hắn cũng lấm lem, cùng với vẻ lãnh đạm cố tạo ra, lại toát lên vẻ ngây ngô và kiêu ngạo.
Sở Kiết thấy vậy, khẽ mỉm cười, nói: "Trông ngươi bây giờ có chút giống một tiểu đầu đà. Ta đặt cho ngươi một biệt danh là Hành Giả, được không?"
*Tiểu đầu đà: dùng để chỉ một vị tu sĩ trẻ tuổi đang thực hành khổ hạnh.
Lời hắn vừa dứt, Tôn Ngộ Không còn chưa kịp trả lời thì Sở Kiết đã tự nhiên lấy ra một chiếc mũ phật từ trong tay áo, đội lên đầu hắn. Cuối cùng, còn chu đáo sửa lại hai bên tóc mai của Tôn Ngộ Không.
Những lời từ chối ban đầu của Tôn Ngộ Không bị hành động này của Sở Kiết làm gián đoạn, khiến hắn mất đi thời cơ tốt nhất để cất lời.
Tôn Ngộ Không: “…”
Đại Thánh gia bỗng cảm thấy có chút bực bội, đặc biệt khi nhìn thấy ánh mắt cong lên vì cười của vị hòa thượng trước mặt, đột nhiên nảy ra cảm giác mình đã bị đối phương dắt mũi.
Nhận ra điều này, Tôn Ngộ Không càng buồn bực hơn, hắn không muốn vị hòa thượng này được yên, vì vậy Tôn Ngộ Không cố ý đi nhanh phía trước, không đợi Sở Kiết, rất nhanh đã không thấy bóng dáng.
Nhưng thực ra Tôn Ngộ Không không đi xa mà lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, quan sát vị tăng nhân đang cưỡi trên lưng bạch mã.
Con đường từ Ngũ Hành Sơn đi Tây rất gập ghềnh, núi non nhấp nhô, mặt đất lởm chởm, cỏ dại mọc lan tràn.
Tôn Ngộ Không muốn nhìn vị sư phụ Đường Tam Tạng này lộ vẻ hoảng loạn vì hắn biến mất, càng muốn nhìn thấy vị hòa thượng chỉ là người thường này chật vật nghiêng ngả trên lưng ngựa vì đường dốc.
Thế nhưng, điều khiến Đại Thánh gia thất vọng là vị sư phụ của hắn trước sau vẫn vô cùng bình thản. Hắn ngồi vững vàng trên lưng ngựa, lưng thẳng tắp, giống như cây tùng bách xanh tươi bên đường, toát lên vẻ thanh nhã, tĩnh lặng.
Hắn cả người không vội vàng, vẻ mặt trầm tĩnh và an hòa như đã đoán trước mọi việc, biết hắn sẽ không đi xa.
Tôn Ngộ Không có chút không vui.
Không thấy được hình ảnh hắn muốn, hắn cuối cùng cũng có chút không cam lòng. Tuy nhiên, Tôn Ngộ Không cũng nhận ra trốn tránh như vậy chẳng có tác dụng gì, vì vậy không tiếp tục ẩn mình nữa mà lướt mình xuất hiện bên cạnh con bạch mã.
Sở Kiết nghiêng đầu nhìn Tôn Ngộ Không đi tới bên cạnh con ngựa, khẽ hỏi: "Ngộ Không, ngươi vừa đi đâu vậy?"
"Đi trước xem đường." Tôn Ngộ Không thất thần trả lời, trong lòng vẫn còn đang suy tính xem nên xả cơn bực bội của mình như thế nào. "Con ngựa này đi chậm quá, ta… " Nói đến đây, Tôn Ngộ Không đột nhiên khựng lại.