Chương 5

Tôn Ngộ Không hắn tuy giận chuyện bị lão già Như Lai kia tính kế nhưng giờ đã được Quan Thế Âm điểm hóa, đã đồng ý thỉnh kinh Tây Thiên. Nếu lật lọng, thất hứa, chẳng phải sẽ làm tổn hại danh tiếng Tề Thiên Đại Thánh của hắn sao?

Không được.

Tôn Ngộ Không lại phủ định một lần nữa, cuối cùng còn lắc lắc đầu.

Trong lúc Tôn Ngộ Không suy nghĩ, Sở Kiết đã làm sạch hết cỏ dại trên tóc hắn. Nhưng vì quanh năm không được chăm sóc, tóc Tôn Ngộ Không rối bời, lởm chởm.

Sở Kiết có chút cưỡng chế nhẹ nên định sẽ chải chuốt lại những sợi tóc khô cứng đó.

Đúng lúc này, Tôn Ngộ Không đột nhiên lắc đầu. Tay Sở Kiết vừa vặn vén những sợi tóc dài trên trán hắn ra sau tai. Cú lắc đầu của Tôn Ngộ Không khiến tay Sở Kiết chưa kịp rút về, vô tình chạm vào vành tai cực kỳ m/ẫ/n c/ả/m của hắn.

Vành tai Tôn Ngộ Không giật nhẹ, trong khoảnh khắc đó, một luồng điện như chạy khắp cơ thể hắn. Cảm giác kỳ lạ chưa từng có khiến Tôn Ngộ Không trợn tròn mắt, hắn quát thẳng vào mặt Sở Kiết: “Ngươi đừng động!” Trên gương mặt tuấn tú, vẻ hung hãn lại một lần nữa lộ ra.

Chỉ là so với lần đầu tiên chạm vào, phản ứng này của Tôn Ngộ Không rõ ràng có phần thẹn quá hóa giận.

Chỗ vành tai bị đầu ngón tay của tên hòa thượng kia chạm vào đang âm thầm nóng lên, điều đó khiến Tôn Ngộ Không không tự chủ mà nhíu mày. Hắn dường như không hiểu vì sao mình lại có sự thay đổi này.

Sở Kiết nhìn chằm chằm Tôn Ngộ Không một lúc, đại khái hiểu rằng hắn vẫn còn bối rối với phản ứng của bản thân. Sống mấy trăm năm, Tề Thiên Đại Thánh dù thần thông quảng đại, pháp lực cao cường nhưng cũng chỉ là một người trẻ tuổi chưa từng tiếp xúc với ai. Theo một khía cạnh nào đó, nhận thức của hắn vẫn ở một mức độ non nớt.

Đối với con người, một phản ứng tự nhiên rất đỗi bình thường khi tiếp xúc nhưng với Tôn Ngộ Không, lại là một điều mới lạ.

Sở Kiết không nghĩ nhiều nữa, hắn dịu dàng và tự nhiên rút tay về, nhìn thẳng vào mắt Tôn Ngộ Không, hỏi lại một lần nữa: “Ngươi có nguyện cùng bần tăng Tây hành thỉnh kinh không?”

Lần này, Tôn Ngộ Không không còn phớt lờ lời nói của Sở Kiết nữa. Sự chú ý của hắn bị lời nói của Sở Kiết thu hút. Cảm giác nóng bừng ở tai nhanh chóng tan đi nhưng lông mày hắn vẫn không giãn ra. Hắn đang nghiêm túc suy nghĩ lời nói của Sở Kiết, đưa ra lựa chọn cuối cùng.

Vài giây sau, Tôn Ngộ Không hừ lạnh một tiếng, rất khó chịu hỏi lại Sở Kiết: “Ta giờ như thế này, làm sao đi theo ngươi được?”

Sở Kiết nghe vậy, khẽ cười.

Hắn biết đây là Tôn Ngộ Không đã ngầm đồng ý lời mời của mình.

“Bần tăng bây giờ liền đi gỡ xuống phù chú.”