Chương 49

Đường Tam Tạng quả thực rất đặc biệt.

Đặc biệt đến mức hắn thậm chí có chút không nỡ ăn thịt vị tăng nhân này.

Để đột phá mỗi lần bình cảnh, cứ sáu tháng hắn lại phải hấp thu dương khí của một người sống, đặt tay lêи đỉиɦ đầu người đó để hút lấy sinh khí, cho đến khi người đó biến thành một cái xác khô.

Tăng nhân có dương khí càng mạnh thì hiệu quả đột phá bình cảnh của hắn càng tốt.

Mà Đường Tam Tạng là Kim Thiền Tử chuyển thế. Là vị Thánh Tăng hạ phàm mười kiếp, Đường Tam Tạng đương nhiên là chưa từng mất nguyên dương.

Chỉ cần hắn ăn thịt Đường Tam Tạng hoặc hút dương khí trong cơ thể Đường Tam Tạng, hắn có thể hoàn toàn thoát khỏi bình cảnh.

Ngoài ra, còn có một điểm quan trọng hơn, đó là kinh mạch đã tổn thương từ lâu của hắn có thể được chữa lành.

Trong lúc suy nghĩ, Mặc Thắng khẽ nhếch môi, chậm rãi hỏi một câu: "Ngươi không hỏi ta vì sao bắt ngươi sao?" Giọng nói lạnh băng của hắn không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Sở Kiết đáp: "Ngươi muốn ăn thịt ta."

"Ngươi đã biết, vậy tại sao ngươi không hoảng sợ? Tại sao không sợ?"

Sở Kiết khẽ lắc đầu: "Những cảm xúc đó không thể thay đổi hiện trạng của ta."

Mặc Thắng nghe vậy nhướng mày, cười như không cười: "Vậy ngươi cảm thấy ai có thể thay đổi hiện trạng của ngươi? Ba tên đồ đệ của ngươi sao?"

Sở Kiết không trực tiếp trả lời câu hỏi này mà nói: "Họ sẽ nhanh chóng tìm được ta."

Mặc Thắng cười nhạo một tiếng, trong mắt cuồn cuộn sự khát máu: "Đợi đến khi chúng tìm được ngươi, ngươi đã bị ta ăn, xương cốt không còn."

Nói đến đây, hắn cố ý dừng lại, quan sát sắc mặt của Sở Kiết.

Mặc Thắng muốn nhìn thấy sự hoảng loạn hoặc sợ hãi trong mắt Đường Tam Tạng. Nhưng điều khiến hắn có chút thất vọng là con ngươi của đối phương trước sau vẫn bình thản, chỉ có gợn sóng nhàn nhạt của ánh sáng nhẹ nhàng trôi qua.

Rõ ràng, Đường Tam Tạng không hề bị lời nói của hắn làm cho kinh ngạc.

Mặc Thắng nói thêm: "Ta sẽ ăn ngươi rất nhanh, chúng không có đủ thời gian để đến cứu ngươi đâu."

Sở Kiết trực tiếp trả lời: "Ngươi sẽ không làm vậy."

"Cái gì?" Mặc Thắng nhìn hắn.

"Ngươi sẽ không ăn ta nhanh như vậy." Giọng Sở Kiết nhẹ nhàng, nhàn nhạt. Mặc dù là một câu khẳng định nhưng không có sự tự phụ hay chắc chắn giả tạo, mà chỉ bình tĩnh như đang trần thuật một sự thật.

Cách kiểm soát vừa phải.

Không khiến người khác cảm thấy khó chịu.

Trong lòng Mặc Thắng hiếm hoi dấy lên vài phần hứng thú: "Tại sao lại nghĩ như vậy?"

Sở Kiết khẽ mím môi: "Đôi mắt của ngươi."

Mặc Thắng: "Hửm?"

Sở Kiết từ từ nói: "Đôi mắt của ngươi nói cho ta biết, ngươi vẫn còn chút hứng thú với ta, không muốn ăn ta nhanh như vậy."

Còn một điểm nữa, nam yêu này rất tự phụ. Bởi vì hắn tuyệt đối tin tưởng vào thực lực của bản thân nên không sợ Tôn Ngộ Không và đồng bọn tìm đến.

Đây là căn bệnh chung của kẻ mạnh.

Cũng là căn bệnh chung của kẻ bại trận.

Nhưng những điều sau, Sở Kiết không nói ra.

Mặc Thắng đột nhiên bật cười, ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt Sở Kiết, dường như đang soi xét điều gì đó.

Trong hang động, sương trắng từ mặt đất tỏa ra trong không khí, tạo nên một màn sương mờ ảo.

Những hơi nước này bay đến mặt Đường Tam Tạng. Độ ấm ẩm ướt khiến "những nốt ban đỏ" trên mặt hắn hơi nhòe đi, mùi phấn thoang thoảng bay vào mũi Mặc Thắng.

Mặc Thắng chậm rãi nói: "Ta quả thực có chút hứng thú với ngươi. Ta muốn xem rốt cuộc đó là khuôn mặt như thế nào mà có thể khiến các đồ đệ của ngươi phải ngụy trang gấp đôi cho ngươi."

Nói xong, không đợi Sở Kiết đáp lời, Mặc Thắng đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Khi hắn đứng lên, Sở Kiết mới nhận ra nam yêu tên Mặc Thắng này rất cao, mặc dù khung xương không lớn nhưng cũng cao khoảng 1m9.

Mặc Thắng cất bước đi về phía Sở Kiết.

Khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một cái bàn đá, không hề xa.

Vì vậy, Mặc Thắng nhanh chóng dừng lại ở phía trước bên cạnh Sở Kiết.

Ánh nến bị Mặc Thắng che lại phía sau. Hắn đứng ở phía trước bên trái Sở Kiết, vừa vặn ngang với cạnh bàn đá. Ánh sáng dừng lại trên người hắn, sau đó hoàn toàn bao trùm Sở Kiết trong bóng tối do thân thể hắn tạo ra.

Đối mặt với một mảng bóng tối này, hàng mi dài và dày của Sở Kiết khẽ rũ xuống. Một tia suy tư nhanh chóng lướt qua đôi con ngươi màu hổ phách trong veo như nước.

Nhưng vì góc độ khuất tầm nhìn, Mặc Thắng đã không bắt được sự thay đổi chớp nhoáng đó trong mắt Sở Kiết.

Hắn dịch hai bước sang phải, ngồi trên cái bàn đá trước mặt Sở Kiết. Đôi chân dài thẳng tùy ý buông thõng bên cạnh bàn. Khoảng cách giữa hai người chỉ khoảng nửa mét.

Tư thế mặt đối mặt này cho phép Mặc Thắng nhìn rõ khuôn mặt của vị tăng nhân áo trắng hơn. Hắn lấy ra một chiếc khăn tay, sau đó dùng pháp lực ngưng tụ hơi nước trong tay, làm ướt chiếc khăn.