Trư Bát Giới quay đầu lại, hỏi ý kiến Sở Kiết: "Sư phụ?"
Sở Kiết ngước mắt nhìn lão trụ trì ngoài cửa. Vì góc độ, hắn chỉ thấy được chiếc cằm của lão trụ trì trong bóng tối và bàn tay đầy nếp nhăn đang cầm kinh thư.
Sau khi nhìn lão trụ trì hai giây, Sở Kiết mới mở miệng: "Mời vào."
Nghe Sở Kiết nói vậy, Trư Bát Giới nghiêng người, nhường lối đi.
Lão trụ trì khẽ gật đầu với Trư Bát Giới, rồi bước vào trong.
Ngay khoảnh khắc lão trụ trì đi ngang qua Trư Bát Giới, không hiểu sao Trư Bát Giới đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương. Không khí dường như cũng lạnh đi ngay lập tức.
Nhưng cảm giác này đến quá nhanh, nhanh đến mức Trư Bát Giới, còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, không kịp nhận ra điều gì. Luồng khí lạnh tan biến, trong chớp mắt đã trở lại bình thường.
Trư Bát Giới đóng cửa lại, đưa tay lên miệng ngáp một cái, rồi quay về ngồi ở vị trí ban đầu, ở bên phải của Sở Kiết.
Về phần lão trụ trì, ông thay lư hương trầm cũ đã cháy hết bằng cái mới mình mang đến, rồi ngồi xuống đối diện Sở Kiết.
Lão trụ trì nhẹ nhàng đặt quyển kinh thư lên bàn, lật đến một trang, chỉ vào một câu nói: "Pháp sư Tam Tạng. Về quyển Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh này, Thánh Tăng nghĩ sao về câu "Thọ, tưởng, hành, thức, diệc phục như thị"?"
*Câu đầy đủ: "Sắc bất dị không, không bất dị sắc. Thọ, tưởng, hành, thức diệc phục như thị” (sắc tức là không, không tức là sắc. Thọ, tưởng, hành, thức cũng đều như vậy)
"Nơi đây nói rằng thân thể, ý niệm, hành vi và tâm linh, bốn thứ này đều giống nhau. Thánh Tăng cũng nghĩ vậy sao?" Lão trụ trì hỏi Sở Kiết, đôi mắt trũng sâu, trong ánh mắt thoáng lên một tia tò mò.
Sở Kiết trầm ngâm một lúc lâu, rồi từ từ nói: "Theo ý ta, bốn thứ này vừa giống nhau, lại vừa không giống nhau."
Lão trụ trì nhìn Sở Kiết: "Ồ? Thánh Tăng có thể giải thích không?"
"Ý niệm chịu ảnh hưởng của thân thể, hành vi do ý niệm mà sinh và tâm linh ràng buộc hành vi. Bốn thứ này có thể là một, bổ trợ lẫn nhau, cũng có thể hòa hợp thành một thể để đạt đến trạng thái Tứ đại giai không."
**Tứ đại giai không: muốn nhấn mạnh rằng tất cả những gì được cấu thành từ bốn nguyên tố (Thổ, Thủy, Hỏa, Phong), bao gồm cả thân xác con người đều không có bản chất cố định, không có thật mà chỉ là sự kết hợp tạm thời và cuối cùng sẽ tan biến.
Sở Kiết không nhanh không chậm nói lên quan điểm của mình. Ánh nến chao đảo, chiếu lên khuôn mặt ôn hòa của hắn như làn gió tháng Ba thổi nhẹ.
Rõ ràng đó là một khuôn mặt cực kỳ bình thường, trên đó còn có những nốt ban rùng rợn. Nhưng giờ phút này, khi hắn khẽ rũ mắt, nghiêm túc nói lên lời giải thích của mình, hắn lại giống như vầng trăng sáng đứng trên mây.
Lão trụ trì nhìn thẳng vào Sở Kiết. Khóe môi ông khẽ cong lên, dường như đang thưởng thức lời nói của vị tăng nhân Đại Đường đối diện. Nhưng sâu trong đáy mắt, một tia sáng đỏ quỷ dị lóe lên rồi vụt tắt.
Sở Kiết đang tập trung vào kinh thư nên không nhận ra sự bất thường chớp nhoáng trong mắt lão trụ trì. Còn Trư Bát Giới, ngay từ khi lão trụ trì bắt đầu nói về kinh Phật đã lại gật gù buồn ngủ, mơ mơ màng màng gục xuống bàn.
Trong phòng, lư hương đã được thay mới, làn khói nhẹ nhàng lan tỏa.
Mùi hương trầm nhàn nhạt dần tràn ngập không khí, dường như có thể làm người ta tĩnh tâm. Nhưng trong mùi hương đó, dường như lại có một thứ gì đó khác lạ.
Lão trụ trì hỏi: "Thánh Tăng nói thân thể chịu ảnh hưởng của ý niệm, vậy Thánh Tăng nghĩ thân thể là gì? Tình và dục liệu có thể hoàn toàn tách rời không?"
Sở Kiết nghe vậy, nâng mí mắt, liếc nhìn lão trụ trì một cái.
Lão trụ trì đối diện với ánh mắt của Sở Kiết, trong mắt một vẻ thản nhiên, không có bất kỳ thần sắc nào khác, cứ như thật sự chỉ đang đơn thuần thảo luận.
Sở Kiết suy nghĩ vài giây rồi trả lời: "Ta cho rằng hai thứ này có thể tách rời."
Lông mi Sở Kiết khẽ động đậy, màu mực giống nhau, rũ xuống dưới mí mắt, trong khoảnh khắc đó giống như một biển sâu thẳm, không thể dò xét. Hắn nói: "Dục là ma trong lòng, tình là l*иg giam nó. Dục là điên cuồng, tình là kiềm chế."
Lão trụ trì khẽ gật đầu, ngay sau đó lại cười nhạt, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ: "Quan điểm của Thánh Tăng thật bất ngờ, thẳng thắn và sắc bén."
Nói xong, ông lại lật thêm một trang, hỏi: ""Thậm chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận", câu này nói già và chết đều không có điểm cuối. Thánh Tăng có nghĩ đây chính là điều gọi là trường sinh không?"
Nói xong, ông không đợi Sở Kiết mở miệng, lại nói tiếp: "Thánh Tăng cảm thấy việc theo đuổi trường sinh bất lão là điều tối kỵ? Hay là một loại tình cảm bình thường của con người, sinh ra từ du͙© vọиɠ?"
Sở Kiết không trả lời ngay mà rũ mắt xuống, hết sức nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi này.
Còn lão trụ trì dường như cũng không vội vã muốn câu trả lời. Ông lặng lẽ nhìn Sở Kiết, kiên nhẫn vô cùng. Ánh mắt đó giống như mãnh thú ngụy trang thành một người đi đường lương thiện, lặng lẽ dẫn dụ con mồi vào bẫy.
Một tay chống cằm, khuỷu tay đặt trên bàn, ông hạ giọng nói một câu đầy ẩn ý: "Thánh Tăng, Phật gia từ bi, chú trọng cứu độ chúng sinh. Nếu để ngươi lấy máu thịt bản thân để nuôi kẻ cầu độ, ngươi có bằng lòng không?"
Khi nói đến cuối câu, giọng nói già nua ban đầu của lão trụ trì dần biến đổi, trở nên lạnh lẽo, toát ra một thứ khí âm hàn.
Nghe thấy giọng nói này, Sở Kiết lập tức ngẩng đầu lên. Đập vào mắt hắn không phải là khuôn mặt nhăn nheo của lão trụ trì, mà là một khuôn mặt Sở Kiết chưa từng thấy bao giờ.
Người ngồi đối diện hắn không phải là lão trụ trì mà là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ với Sở Kiết.