Chương 44

Ban đêm tháng Sáu, bầu trời đen nhánh lấp lánh muôn vàn vì sao. Ánh trăng như dải lụa mỏng, lấp lánh chiếu rọi khắp Tử Giới Tự.

Trong phòng, ánh nến ấm áp hòa quyện cùng ánh trăng sáng tỏ.

Sở Kiết ngồi trước bàn, lật xem quyển kinh thư trên tay.

Ánh sáng bao phủ lấy thân hình hắn. Những nốt ban đỏ với kích cỡ khác nhau khắc trên khuôn mặt bình thường sau lớp ngụy trang tạo ra một sự đối lập rùng rợn, hoàn toàn không phù hợp với khí chất thanh nhã và trầm tĩnh của hắn.

Trước khi đến thế giới này, Sở Kiết là một vị đại sư được mọi người kính trọng. Mặc dù đã đọc rất nhiều kinh Phật nhưng đó chỉ là những kinh thư được lưu truyền trong lịch sử.

Vì một phần lớn kinh thư không được bảo tồn theo dòng chảy thời gian nên những quyển sách này Sở Kiết chưa từng được đọc.

Nhưng giờ đây, hắn trở thành Đường Tam Tạng. Thời đại này lại là một trong những thời kỳ Phật giáo phát triển rực rỡ nhất. Những kinh Phật mà kiếp trước hắn phải vất vả lắm mới có được, thì ở đây, hầu như ngôi chùa hay thiền viện lớn nào cũng có.

Học không có giới hạn.

Sở Kiết thích không ngừng làm phong phú bản thân, hắn cũng tận hưởng quá trình tiếp thu tri thức này, bất kể là tri thức về lĩnh vực nào.

Theo Sở Kiết, biết càng nhiều, hiểu càng nhiều thì càng tốt.

Đọc kinh thư, ngộ ra ý nghĩa của Phật giáo, có thể giúp tâm hồn một người trở nên bình tĩnh hơn. Người khác thì Sở Kiết không rõ nhưng với hắn thì cách này rất hiệu quả.

Bởi vì trước khi trở thành đại sư, hay nói chính xác hơn là trước khi quyết định tĩnh tâm tu hành trong thiền viện, Sở Kiết cũng đã có một quãng thời gian khá "điên cuồng".

Nhưng đối với Sở Kiết hiện tại, những điều đó đã là quá khứ không đáng bận tâm. Hắn tận hưởng hiện tại. Còn về việc vì sao hắn lại đến thế giới này, vì sao lại trở thành Đường Tăng, Sở Kiết có những suy nghĩ và quy tắc riêng của mình, hắn sẽ không quá bận tâm đến những chuyện vô nghĩa.

Thời gian từng phút từng giây trôi đi.

Ngọn nến trên bàn đã cháy hết một phần ba.

Trư Bát Giới, ban đầu chỉ gật gù, giờ đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của Sở Kiết và tiếng ngáy khá nhỏ của Trư Bát Giới.

Lúc này, còn hơn nửa giờ nữa mới đến giờ Tý một khắc.

Sở Kiết vẫn không có chút buồn ngủ nào. Hắn nhìn Trư Bát Giới đang say ngủ, rồi đứng dậy đi đến bên cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đêm mùa hè.

Cây long não trong sân khẽ lay động dưới làn gió đêm, trong không khí thoang thoảng hương hoa cỏ. Đây là một cảnh đêm vô cùng thanh tao, tĩnh mịch nhưng ai có thể ngờ rằng, một cơn bão lớn sắp sửa ập đến.

Sở Kiết cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, các ngón tay co lại rồi duỗi ra. Khi khả năng của Kim Thiền Tử dần thức tỉnh, ngũ quan của Sở Kiết đã vượt xa người thường. Chỉ cần hắn nhắm mắt lại và tập trung lắng nghe, hắn có thể nghe thấy động tĩnh của Tôn Ngộ Không và Sa Ngộ Tịnh cách đó hàng trăm mét.

Sở Kiết khẽ khép mắt, thu liễm tâm thần, rồi đóng cửa sổ lại. Hắn quay về chỗ ngồi ban đầu, tiếp tục đọc dở quyển kinh thư.

Cứ như vậy, cho đến khi ngọn nến trên bàn cháy được một nửa, một trận gió lớn bất chợt nổi lên ngoài cửa sổ.

Gió lớn qua đi, sắc trời trong khoảnh khắc trở nên tối sầm như bị một tấm vải khổng lồ che phủ. Không còn sao và ánh trăng, chỉ còn lại một màu đen kịt.

Tuy nhiên, sự thay đổi bất thường này chỉ diễn ra trong chớp mắt, người bình thường không thể nhận ra.

Giờ Tý một khắc, đã đến.

Tôn Ngộ Không và Sa Ngộ Tịnh chắc hẳn đã chạm trán với hai con yêu quái Kim Giác và Ngân Giác.

Bàn tay Sở Kiết lật kinh thư khẽ dừng lại, sau đó lại tiếp tục như không có chuyện gì xảy ra.

Hai phút sau, Sở Kiết nghe thấy tiếng bước chân.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng Sở Kiết.

Sở Kiết ngẩng đầu khỏi kinh thư, nhìn về phía cửa phòng.

Ngay giây tiếp theo, người đứng ngoài cửa giơ tay gõ cửa, nói: "Pháp sư Tam Tạng? Pháp sư Tam Tạng người nghỉ ngơi chưa?" Giọng nói già nua trầm thấp, là giọng của lão trụ trì.

Sở Kiết mím môi, đang định đứng dậy mở cửa thì Trư Bát Giới, người bị tiếng gõ cửa và tiếng nói đánh thức đã đi trước một bước.

Trư Bát Giới ngáp một cái thật lớn: "Sư phụ, ta đi mở cửa. Vị lão trụ trì này thật là, khuya rồi còn đến tìm sư phụ…" Trư Bát Giới lầm bầm trong miệng, vừa dụi mắt ngái ngủ vừa đi đến cửa.

Trư Bát Giới mở cửa, nhìn lão trụ trì đứng ngoài cửa: "Lão trụ trì, người tìm sư phụ ta có việc gì?"

Màn đêm buông xuống, ánh trăng ẩn mình sau tầng mây, ánh sáng ngoài phòng khá mờ ảo, khiến khuôn mặt lão trụ trì có chút mơ hồ.

Ông đứng ngoài cửa, tay trái cầm một quyển kinh thư, tay phải nâng một lư hương trầm. Ông giải thích với vẻ đầy áy náy: "Lão hủ vừa rồi đọc kinh Phật, thấy có một đoạn rất nhiều tranh cãi. Thấy phòng này đèn còn sáng nên muốn đến cùng Thánh Tăng bàn luận một phen."

Trư Bát Giới nghe vậy, nhìn quyển kinh thư trong tay lão trụ trì. Trên trang bìa có in vài chữ lớn rõ ràng: "Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh"

Trư Bát Giới chỉ liếc mắt một cái rồi thu lại. Mặc dù hắn được Bồ Tát cảm hóa, trở thành đồ đệ của Đường Tam Tạng, nhưng đối với kinh Phật thì hắn hoàn toàn không có hứng thú.

Những văn tự tối nghĩa đó, hắn nhìn thôi đã thấy đau đầu.