Chương 4

Sở Kiết không hề giận vì thái độ hờ hững của Tôn Ngộ Không. Ngược lại, khi thấy con nhện giăng tơ sắp bò đến tai Tôn Ngộ Không, hắn tự nhiên đưa tay, gỡ cái mạng nhện cùng con nhện nhỏ sang một vị trí khác, không ảnh hưởng đến cả hai.

Tôn Ngộ Không hiển nhiên không ngờ Sở Kiết lại đột ngột làm như vậy. Mặc dù không cảm thấy ác ý nhưng Tôn Ngộ Không vốn dĩ cảnh giác, cơ thể hắn vẫn chợt căng thẳng.

Hắn mở choàng mắt, giữa hai đầu lông mày lộ ra vẻ sắc bén và hung hãn: “Ngươi làm gì!”

Sở Kiết không ngờ Tôn Ngộ Không lại phản ứng mạnh như vậy. Hắn khẽ rũ mắt, ôn hòa và thành khẩn xin lỗi: “Xin lỗi, ta chỉ muốn ngươi được thoải mái hơn.”

Tôn Ngộ Không: “…”

Tính cách Tôn Ngộ Không vốn phóng đãng, không bị gò bó. Hắn quen tranh đấu, thích cứng rắn nhưng lại điển hình là kiểu ăn mềm không ăn cứng. Gặp phải một người ôn hòa như thế, dường như vĩnh viễn không biết giận, lại còn xin lỗi thành khẩn, việc làm thì rõ ràng là vì lợi ích của hắn. Tôn Ngộ Không bực bội nhưng không có chỗ để trút giận.

Cảm giác như đấm một cú vào bông vậy.

Hắn không giỏi đối phó với những người như thế này.

Tôn Ngộ Không khẽ chậc một tiếng, không nói thêm gì, xem như ngầm đồng ý sự thiện ý của Sở Kiết.

Sở Kiết nhẹ nhàng mỉm cười, lại đưa tay lên hai bên thái dương của Tôn Ngộ Không, muốn cẩn thận làm sạch những cọng cỏ dại trên đó.

Tôn Ngộ Không liếc nhìn Sở Kiết, không nói gì, dường như lười để tâm.

Sở Kiết thấy vậy, biết Tôn Ngộ Không không bài xích hành động của mình, liền bắt đầu nghiêm túc làm sạch những sợi cỏ dại nhỏ. Động tác của hắn rất tỉ mỉ, vẻ mặt vô cùng chuyên chú. Lực tay cũng vừa phải, không hề làm Tôn Ngộ Không đau vì những sợi cỏ khô cứng, dính chặt.

Tôn Ngộ Không cảm nhận được động tĩnh nhỏ trên đầu, có chút nhàm chán nhấc mí mắt lên nhìn thử. Vừa nhìn, do góc độ, tầm mắt hắn dừng lại ở nửa cổ tay lộ ra khỏi áo tăng.

Cổ tay này rất trắng, làn da bóng mịn, dưới ánh mặt trời trắng đến mức như đang phát sáng. Nó cũng rất mảnh khảnh, hắn chỉ cần một tay là có thể nắm chặt, tựa như chỉ cần dùng sức một chút nữa là có thể bẻ gãy.

Tôn Ngộ Không vừa nghĩ, vừa dần dần đưa mắt lên, từ cằm tinh xảo của Sở Kiết đến đôi môi đang mím lại của hắn.

Môi của Sở Kiết có màu đỏ hơn người bình thường một chút, độ dày vừa phải, hình dáng rất đẹp.

Nhìn đôi môi ấy, Tôn Ngộ Không chợt nhớ đến từ ngữ hắn từng thấy trong một cuốn sách hồi 500 năm trước - “Môi hồng răng trắng”. Bốn chữ này đại khái là để miêu tả vị hòa thượng trước mặt.

Chỉ xét về ngoại hình, Tôn Ngộ Không cảm thấy tên hòa thượng này có thể lọt vào top ba trong số tất cả yêu quái, thần tiên hay nhân loại mà hắn từng gặp.

Tuy nhiên, hắn không quá để tâm đến ngoại hình. Tôn Ngộ Không nhanh chóng thu mắt, bắt đầu tự hỏi, sau khi tên hòa thượng này gỡ miếng phù chú, hắn có nên đạp Cân Đẩu Vân bay thẳng về Hoa Quả Sơn hay không.

Nhưng cuối cùng Tôn Ngộ Không vẫn phủ định ý nghĩ này.