Theo cốt truyện nguyên gốc, trong bốn thầy trò, chỉ có Trư Bát Giới vì sắc tâm chưa sửa mà phải chịu hình phạt của Bồ Tát: bị dây thừng tiên trói trên cây, dầm mưa suốt một đêm.
Hiện tại, Trư Bát Giới vẫn chưa tham lam sắc đẹp như trong nguyên tác, cũng không đồng ý chuyện ở rể kén rể.
Ngay cả Trư Bát Giới, người dễ bị lay động nhất, cũng trở nên ngoan ngoãn. Do đó, Lão mẫu Ly Sơn và ba vị Tôn giả không tiếp tục thử thách như nguyên tác nữa mà thay vào đó, họ dâng một bàn tiệc chay thịnh soạn để đãi bốn thầy trò, rồi sắp xếp cho họ bốn phòng để nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, màn trời vừa hửng sáng.
Sở Kiết tỉnh dậy trong tiếng chim hót lảnh lót. Khi mở mắt, hắn thấy mình và ba người đồ đệ đang nằm trên đống cỏ mềm mại.
Những tòa nhà cao, chạm khắc tinh xảo của hôm qua đã biến mất, thay vào đó là một rừng tùng bách xanh tươi.
Sa Ngộ Tịnh bối rối: "Đại sư huynh, đây là chuyện gì vậy ạ?"
Tôn Ngộ Không chưa kịp trả lời, Trư Bát Giới đã nói: "Còn có thể là chuyện gì nữa? Chẳng phải là một màn kịch do các vị Bồ Tát dựng lên sao!"
Tôn Ngộ Không nhướng mày: "Tên ngốc nhà ngươi cũng biết sao?"
Trư Bát Giới cười lạnh: "Sao lại không? Chỉ có Đại Thánh gia ngươi mới có Hỏa nhãn kim tinh nhìn ra sự thật, còn lão Trư ta thì không được đoán ra manh mối à?"
Nghe Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới đối thoại, Sa Ngộ Tịnh mới chợt hiểu ra, đập mạnh vào đầu mình: "Nói vậy là các vị Bồ Tát đang thử lòng chúng ta, xem tâm trí có kiên định không!"
"Chính xác là thế!" Trư Bát Giới nói xong, vác Thượng Bảo Tẩm Đinh Ba chạy đến trước mặt Sở Kiết: "Sư phụ, ta cũng rất đáng tin cậy!"
"Tuy ta không lợi hại bằng đại sư huynh, nhưng ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời sư phụ." Đôi mắt Trư Bát Giới sáng lấp lánh nhìn Sở Kiết: "Sư phụ bảo ta đi về phía tây, ta tuyệt đối không đi về phía đông."
Tôn Ngộ Không trợn tròn mắt.
Đồ nịnh hót.
Sở Kiết mỉm cười: "Tiếp tục lên đường thôi."
*
Thời gian thấm thoát, chớp mắt đã đến mùa hè.
Ánh nắng chói chang lọt qua những tán lá sum suê, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất.
Đã hơn hai tháng trôi qua kể từ khi Lão mẫu Ly Sơn và ba vị Tôn giả thử lòng bốn thầy trò.
Để tránh những rắc rối không cần thiết, Sở Kiết không đội chiếc mũ Ngũ Phật và không khoác chiếc áo cà sa làm từ tơ băng tằm nữa, mà chỉ mặc một chiếc tăng y màu trắng tinh khiết.
Trong hơn hai tháng này, bốn người Sở Kiết không gặp phải trở ngại lớn nào. Thỉnh thoảng khi đi ngang qua một số ngọn núi, họ sẽ gặp vài con yêu quái muốn ăn thịt Đường Tăng để trường sinh bất lão.
Tuy nhiên, những yêu quái này chỉ là tiểu yêu, vừa ra tay đã bị Tôn Ngộ Không giải quyết gọn.
Có thể từ khi họ rời khỏi trang viên do Lão mẫu Ly Sơn biến ra, lời đồn "ăn thịt Đường Tăng sẽ trường sinh bất lão" đã bắt đầu lan truyền trong giới yêu quái.
Sở Kiết không còn nhớ rõ lời đồn này trong nguyên tác bắt đầu từ khi nào.
Trên thực tế, theo thời gian, ký ức của Sở Kiết về cốt truyện nguyên tác đã trở nên mờ nhạt hơn. Ngược lại, hắn nhận ra sức mạnh của Kim Thiền Tử trong cơ thể mình đang dần thức tỉnh.
Ký ức nguyên tác mơ hồ, sức mạnh cơ thể thức tỉnh.
Một sự mất mát và một sự đạt được.
Sự thay đổi này là tốt hay xấu, trong một thời gian ngắn, Sở Kiết cũng không thể phân định rõ ràng.
"Đại sư huynh sao còn chưa quay về nữa!" Giọng Trư Bát Giới mang theo vài phần oán giận, cắt ngang suy nghĩ của Sở Kiết. Hắn ngồi trên một tảng đá, dùng ống tay áo rộng quạt gió vào mặt.
Mùa này, tuy chưa phải giữa hè nhưng với thân hình béo tròn, Trư Bát Giới ra mồ hôi nhiều hơn người thường.
"Sư phụ, đại sư huynh không phải chạy lên cây nào đó hóng mát rồi chứ!" Trư Bát Giới đoán bừa.
"Nhị sư huynh, đại sư huynh sẽ không giống huynh đâu." Sa Ngộ Tịnh thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng: "Hơn nữa, đại sư huynh cũng mới đi dò đường thôi mà."
Trư Bát Giới liếc Sa Ngộ Tịnh một cái: "Sa sư đệ, đệ chỉ biết nói giúp đại sư huynh thôi!" Hắn lầm bầm, tỏ vẻ bực bội.
"Bát Giới." Sở Kiết nhẹ nhàng lắc đầu với Trư Bát Giới.
Trư Bát Giới im lặng ngay lập tức.
Một lát sau, Tôn Ngộ Không đi dò đường đã quay lại.
"Sư phụ, đi thêm hơn hai mươi dặm nữa là đến địa giới Thanh Tiêu Quốc. Con thấy một thôn trang ở đó."
"Thôn trang?" Trư Bát Giới vui mừng: "Có thể đi khất thực cơm rồi!"
*Khất thực: xin ăn
Mỗi khi nhắc đến chuyện ăn uống và nghỉ ngơi, Trư Bát Giới luôn là người tích cực nhất.