Chương 36

Trư Bát Giới thì cười tủm tỉm đáp lại: "Hoan nghênh, hoan nghênh!"

Sở Kiết liếc Trư Bát Giới một cái.

Trư Bát Giới bị Sở Kiết nhìn, lập tức thu ánh mắt lại, ngồi ngay ngắn, trở nên ngoan ngoãn.

Lão mẫu Ly Sơn thấy vậy, nụ cười trong mắt không giảm. Sau khi lặng lẽ trao đổi ánh mắt với ba vị tôn giả, bà bắt đầu giới thiệu ba cô con gái.

Lão mẫu Ly Sơn đi đến trước mặt cô gái do Quan Âm giả thành, rồi kéo cổ tay nàng đến trước mặt Sở Kiết: "Đường trưởng lão, đây là con gái lớn của thϊếp, Chân Chân. Chân Chân năm nay vừa tròn hai mươi tuổi."

Đại nữ nhi Chân Chân, tức là Quan Âm, khẽ hành lễ với Sở Kiết: "Trưởng lão khỏe." Hắn khẽ ngước mắt, nhìn về phía Sở Kiết, ánh mắt long lanh đầy vẻ thẹn thùng.

Đối diện với đôi mắt cười cong cong của Quan Âm, tâm trạng Sở Kiết càng thêm vi diệu.

Hắn xuyên không đến thế giới này sau khi Đường Tam Tạng được Quan Âm điểm hóa. Sở Kiết đã thừa hưởng tất cả ký ức của cơ thể này nên đương nhiên cũng đã gặp qua dung mạo của Quan Âm trong trí nhớ.

Nhưng dung mạo đó chỉ là hình dạng nữ giới mà Quan Âm thường biến hóa khi xuống nhân gian. Còn chân dung nam giới của Quan Âm, Sở Kiết chưa từng thấy.

Mặc dù chưa từng thấy, chỉ cần tưởng tượng người phụ nữ mắt cười long lanh, xinh đẹp trước mặt là Quan Âm biến thành, với mục đích thử lòng kiên định của họ, Sở Kiết không khỏi cảm thấy phức tạp.

Nhưng Sở Kiết không biểu lộ cảm xúc đó ra ngoài. Sự điềm tĩnh từ trong xương cốt giúp hắn có thể giữ bình tĩnh tuyệt đối trong hầu hết các tình huống.

Sau khi đối diện với ánh mắt của Quan Âm, Sở Kiết nhanh chóng thu lại ánh mắt, cúi đầu nhìn vào chén trà trong tay.

So với Quan Âm giả gái, hắn cuối cùng vẫn quan tâm đến chén trà này hơn một chút.

Không vì lý do gì khác, chén trà ban nãy còn rất nóng, lúc này đã không còn quá nóng nữa. Vài làn khói mỏng manh lững lờ bốc lên từ mặt nước. Nhiệt độ này là lúc uống ngon nhất.

Sở Kiết nhìn những gợn sóng nhỏ trên mặt nước và những lá trà xanh đang trôi nổi, không nhịn được uống hai ngụm.

Quan Âm, với thân phận Chân Chân, thấy vậy, trao đổi ánh mắt với Lão mẫu Ly Sơn.

Lão mẫu Ly Sơn khẽ gật đầu, sau đó cầm chiếc quạt phỉ thúy trên bàn, cười nhẹ nói: "Đường trưởng lão, con gái lớn của thϊếp, Chân Chân, cũng là người thích thưởng trà. Xem ra, trưởng lão và con gái thϊếp rất hợp nhau."

Nửa câu cuối bà cố ý kéo dài giọng, mang theo ý tứ ám muội.

Bà nhẹ nhàng quạt: "Chân Chân, con mau đi châm trà cho Đường trưởng lão."

Quan Âm lên tiếng, nhận lấy ấm trà từ nha hoàn (do tiểu tiên đồng biến thành), đi đến bên cạnh Sở Kiết: "Đường trưởng lão, để ta…"

"Ta tự làm được." Sở Kiết ngắt lời, đặt chén trà xuống bàn, vươn tay định nhận lấy ấm trà từ tay Quan Âm.

Quan Âm đưa ấm trà về phía trước. Trong khoảnh khắc trao đổi, ngón tay hắn như vô tình chạm vào ngón tay Sở Kiết.

Trong khoảnh khắc đó, hàng mi dài của Sở Kiết khẽ run lên. Như nhận ra sự thất lễ của mình, hắn nhanh chóng nhận lấy ấm trà, tỏ vẻ "phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ động".

Quan Âm, người luôn quan sát biểu cảm của Sở Kiết, thấy vậy, khẽ gật đầu trong lòng.

Sở Kiết nhận ấm trà, hơi nghiêng người rót nước vào chén.

Trong phòng, ánh nến rất sáng.

Ánh sáng ấm áp chiếu lên khuôn mặt nghiêng của Sở Kiết, làm làn da trắng sứ của hắn càng thêm tinh tế và mịn màng.

Hơi nóng từ trà bốc lên làm mờ khuôn mặt Sở Kiết, làm ướt hàng mi của hắn. Hàng mi của Sở Kiết rất dài nhưng không quá cong, khi hắn cúi mắt xuống, hàng mi dày đặc tạo thành một đường cong kín đáo.

Khi hắn nhìn chằm chằm vào một người, sẽ tạo ra một cảm giác vừa dịu dàng lại vừa sâu sắc.

Vẻ tao nhã độc đáo này toát ra từ tận xương tủy, một vẻ đẹp vô tình bắt nguồn từ linh hồn. Những yêu tinh quyến rũ không có được, các vị thần tiên cao ngạo trên mây cũng không thể có.

Quan Âm cứ thế lặng lẽ quan sát Đường Tam Tạng, đợi khi Đường Tam Tạng đặt ấm trà xuống, Quan Âm cũng thu lại ánh mắt.

Đến đây, Quan Âm từ bỏ ý định tiếp tục thử thách Đường Tam Tạng.

Một Đường Tăng như vậy không thể nào bị sắc đẹp quyến rũ được.

Bởi vì bản thân hắn đã là một đại diện cho cái đẹp.