Chương 30

"Không thể thay thế."

Tôn Ngộ Không biết rõ ý nghĩa của những lời này.

Hắn tin tưởng sư phụ mình.

Trư Bát Giới không biết suy nghĩ trong lòng Tôn Ngộ Không, sau khi thấy mình có làm loạn thế nào cũng không thể thay đổi được gì, đành hậm hực quay mặt đi nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm.

Sa Ngộ Tịnh liếc nhìn Tôn Ngộ Không, rồi nhìn Trư Bát Giới, sau đó lại quỳ xuống, hô: "Đại sư huynh, nhị sư huynh." Nói xong, hắn đi đến trước mặt Sở Kiết, lạy bốn lạy: "Sư phụ, đệ tử Ngộ Tịnh, nguyện theo sư phụ Tây Hành thỉnh kinh."

Sở Kiết gật đầu, ra hiệu đỡ hắn: "Đứng lên đi."

Chứng kiến cảnh này, Huệ Ngạn liền trao chiếc hồ lô màu đỏ trong tay cho Sa Ngộ Tịnh.

Diễn biến tiếp theo không có gì khác biệt lớn so với nguyên tác.

Sa Ngộ Tịnh tháo chín chiếc đầu lâu trên cổ, cùng chiếc hồ lô đỏ tạo thành một chiếc thuyền pháp.

Sa Ngộ Tịnh nghiêng người, cung kính nói với Sở Kiết: "Sư phụ, xin mời lên thuyền."

Sở Kiết lên thuyền, Trư Bát Giới theo sát phía sau. Khi đi ngang qua Sa Ngộ Tịnh, hắn liếc Sa Ngộ Tịnh một cái.

Sa Ngộ Tịnh không để bụng, ngược lại còn cười lắc đầu nói: "Nhị sư huynh."

Trư Bát Giới chỉ khẽ hừ một tiếng.

Tôn Ngộ Không có phép cưỡi mây cưỡi gió, một Cân Đẩu Vân có thể bay xa vạn dặm nên không cần lên thuyền.

Chiếc thuyền đi về phía tây.

Tất cả đồ đệ của Đường Tam Tạng đã tề tựu, Huệ Ngạn hoàn thành nhiệm vụ và trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn ta đứng trên vách đá, nhìn bốn thầy trò đi xa, ánh mắt dừng lại trên bóng lưng của Đường Tam Tạng, đầy suy tư.

Trước khi phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát đến Lưu Sa Hà, hắn ta chưa từng gặp Đường Tam Tạng. Nhưng dù chưa gặp Đường Tam Tạng, Huệ Ngạn vẫn quen biết Kim Thiền Tử.

Hắn ta từ trước đến nay đều tu hành bên cạnh Quan Âm, còn Kim Thiền Tử là nhị đồ đệ của Như Lai Phật Tổ nên hắn ta và Kim Thiền Tử từng gặp mặt vài lần.

Kim Thiền Tử là chân linh chuyển thế, mỗi lần chuyển thế đầu thai, luân hồi đều là linh hồn. Cũng chính vì vậy, diện mạo của Kim Thiền Tử mỗi kiếp đều khác nhau.

Huệ Ngạn chưa từng gặp chín kiếp trước của Kim Thiền Tử.

Mà kiếp thứ mười này, hắn ta mới được thấy hôm nay.

Huệ Ngạn không biết chín kiếp trước của Kim Thiền Tử trông như thế nào nhưng diện mạo của kiếp thứ mười này thực sự quá đỗi nổi bật.

Thậm chí còn đẹp hơn rất nhiều so với khi hắn là Kim Thiền Tử.

Tuy nhiên, kiếp này chuyển sinh thành Đường Tam Tạng, một vị Thánh Tăng quy y Phật môn, một người thỉnh kinh vì Đại Thừa Phật Pháp mà phổ độ chúng sinh, có một dung mạo khiến người ta không thể quên, e rằng không phải là chuyện tốt.

Con đường Tây Hành này xa xôi vạn dặm, không biết sẽ gặp bao nhiêu gian nan, hiểm trở.

Sắc đẹp vừa là vũ khí sắc bén, lại vừa là tai họa.

Nhưng Huệ Ngạn có một linh cảm rất mạnh mẽ, rằng Kim Thiền Tử chuyển thế thành Đường Tam Tạng ở kiếp này, nhất định có thể thuận lợi lấy được chân kinh.

Bởi vì rất kỳ lạ, mặc dù Đường Tam Tạng rõ ràng không có phép thuật, cũng không có võ công cao cường nhưng Huệ Ngạn lại cảm nhận được một sức mạnh phi thường từ người hắn.

Sức mạnh này không phải là những thứ trang sức bên ngoài mà là một thứ bắt nguồn từ linh hồn nhưng lại dường như cao hơn cả linh hồn.

Cứ như thể chỉ cần Đường Tam Tạng muốn, hắn có thể giành được thế chủ động, trở thành người chiếm ưu thế khi đối mặt với bất kỳ ai mạnh hơn mình, dù là yêu quái hay thần tiên.

Huệ Ngạn không thể giải thích tại sao mình lại có một ý nghĩ khác lạ như vậy nhưng bản năng của hắn lại tin tưởng điều đó.

Dẹp bỏ những suy nghĩ trong lòng, Huệ Ngạn thu lại ánh mắt.

Hắn ta cưỡi mây quay về cảnh giới Phổ Đà sơn, đi đến Triều Âm Động để báo cáo với Quan Âm.