Chương 3

Tôn Ngộ Không cảm nhận được có người đến gần nhưng vẫn không để tâm. Cho đến khi bóng của Sở Kiết hoàn toàn che khuất ánh nắng đang chiếu lên người mình, Tôn Ngộ Không bị quấy rầy, mới chậm rãi ngẩng đầu, cau mày không vui, nhìn về phía vị tăng nhân Đại Đường mà Quan Âm đã nói sẽ trở thành sư phụ của hắn.

Khuôn mặt Sở Kiết rất đẹp, ngũ quan của thân thể này có bảy phần tương tự với hắn nhưng dung mạo ban đầu của Sở Kiết lộng lẫy hơn một chút. Còn thân thể này, lại mang một vẻ trầm tĩnh được lắng đọng trong Phật đường.

Dung mạo và khí chất thoát tục thanh nhã ấy dễ dàng khiến người ta sinh lòng yêu mến, là kiểu tồn tại chỉ cần nhìn một lần là muốn lại gần.

Nhưng có lẽ vì Sở Kiết đang đứng ngược sáng, vầng sáng màu vàng bao quanh cơ thể hắn có chút chói mắt nên Tôn Ngộ Không nhìn chằm chằm hắn vài giây rồi nhíu mày càng chặt hơn, bực bội nói: “Ngươi là ai? Che khuất ánh mặt trời của ta rồi.”

Tôn Ngộ Không cố ý nói vậy. Hắn bực bội vì dù thoát khỏi Ngũ Hành Sơn, hắn cũng không thể có được tự do thật sự.

Nghĩ đến bản thân đường đường là Tề Thiên Đại Thánh, sao lại phải khuất dưới quyền người khác.

Bây giờ nếu không muốn tiếp tục bị đè dưới Ngũ Hành Sơn, hắn buộc phải bảo vệ tên hòa thượng da thịt mềm mại này, đi đến Tây Thiên Lôi Âm Tự thỉnh kinh. Thật là phiền toái.

Nghĩ đến đây, Tôn Ngộ Không lại càng buồn bực, mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi.

Sở Kiết, người vẫn luôn quan sát sự thay đổi trên nét mặt Tôn Ngộ Không, thấy vậy liền ngồi xổm xuống. Cúi người, tầm mắt hắn và Tôn Ngộ Không giao nhau.

Đôi mắt Sở Kiết không phải màu đen tuyền, mà là màu hổ phách nhạt, rất sạch sẽ và trong suốt. Nó giống như lưu ly lấp lánh dưới ánh trăng mùa hè, không chút vẩn đυ.c, toát ra một thứ ánh sáng hiền hòa, không hề có tính công kích.

Khi bị một ánh mắt như vậy lặng lẽ nhìn, người ta thường có cảm giác mình đang được quan tâm, cứ như mình là tất cả đối với đối phương vậy.

Lúc này, sự buồn bực và bực bội trong lòng Tôn Ngộ Không, dưới cái nhìn bình tĩnh kia, bỗng nhiên không hiểu sao tan đi vài phần.

“Mắt tên hòa thượng này đẹp thật.” Đại Thánh Gia thầm nghĩ trong lòng.

Giây tiếp theo, hắn nghe thấy tên hòa thượng đó cất lời:

“Bần tăng pháp hiệu Tam Tạng, ngươi có nguyện cùng ta Tây hành thỉnh kinh không?” Giọng nói nhẹ nhàng, mát mẻ và sạch sẽ như dòng suối chảy trong khe núi, êm tai đến lạ thường. Âm thanh ấy khi rơi vào lòng người, mang lại cảm giác an bình và ấm áp.

“Giọng cũng rất hay.” Đại Thánh Gia lại lẳng lặng thêm một câu trong lòng.

Nhưng dù tên hòa thượng này đẹp, giọng nói hay, cũng không thể xua tan nỗi khó chịu trong lòng Tôn Ngộ Không vì bị những kẻ trên cao kia tính kế. Hắn chỉ mím môi, không định trả lời, thu hồi tầm mắt và dứt khoát nhắm mắt lại, tiếp tục phơi nắng, quyết định mặc kệ tên hòa thượng này.