Chương 24

Làm xong những việc đó, Sở Kiết vẫy tay về phía Tôn Ngộ Không, ra hiệu cho hắn lại gần: "Ngộ Không."

Tôn Ngộ Không đã đặt ánh mắt vào Sở Kiết từ khi hắn đứng dậy khỏi tảng đá, lén lút quan sát mọi hành động của hắn.

Lúc này, nghe sư phụ gọi, lại thấy sợi dây buộc tóc trên tay sư phụ, hắn liền đoán được đại khái sư phụ muốn làm gì. Tôn Ngộ Không khóe miệng cong lên, nhanh chóng đi đến trước mặt Sở Kiết.

"Sư phụ." Tôn Ngộ Không gọi một tiếng, sau đó chủ động cúi lưng xuống.

Sở Kiết vốn có chút chênh lệch chiều cao với Tôn Ngộ Không nhưng khi Tôn Ngộ Không khom lưng, khoảng cách ấy biến mất. Sở Kiết đưa tay lên. Khi Tôn Ngộ Không cúi đầu khẽ nghiêng về phía trước, hắn bắt đầu tháo chiếc mũ Phật trên đầu Tôn Ngộ Không.

Hai chiếc nút nhỏ ở hai bên mũ vừa vặn kẹp lấy một chút tóc ở trên tai Tôn Ngộ Không. Khi Sở Kiết gỡ nút cài, ngón trỏ của hắn liền luồn vào khe hở bên cạnh mũ.

Vì vậy, động tác này khiến đầu ngón tay hắn không tránh khỏi chạm vào vành tai Tôn Ngộ Không.

Nhiệt độ trên tay Sở Kiết không cao cũng không thấp, trong khi thân nhiệt của Tôn Ngộ Không cao hơn người bình thường một chút. Vì thế, khi đầu ngón tay hắn chạm vào da Tôn Ngộ Không, vành tai vốn nhạy cảm của hắn đã khẽ rùng mình vì sự lạnh lẽo bất ngờ.

Sở Kiết không chú ý đến sự thay đổi nhỏ này của Tôn Ngộ Không, hay nói đúng hơn là có chú ý nhưng không để tâm. Hắn đang chuyên tâm gỡ nút mũ Phật, sự nghiêm túc này giống như lúc hắn ở Ngũ Hành Sơn, lần đầu tiên thấy Tôn Ngộ Không và giúp hắn nhổ những cọng cỏ dại trên tóc.

Vành tai Tôn Ngộ Không ẩn ẩn nóng lên. Hắn hơi rũ mắt, hàng mi dài tạo thành một bóng râm hẹp dài dưới mí mắt, vành tai hơi đỏ ửng vùi trong mái tóc đen.

Rất nhanh, Sở Kiết đã tháo chiếc mũ Phật trên đầu Tôn Ngộ Không xuống, rồi thuận tay sửa lại mái tóc lòa xòa trên trán hắn.

Chất tóc của Tôn Ngộ Không hơi cứng, sợi tóc cũng khá thô, màu sắc rất đậm, đen như mực. Sở Kiết đặt chiếc mũ Phật sang một bên, sau đó gấp đôi sợi dây buộc tóc lại tìm điểm giữa. Hắn chỉ vào tảng đá mình vừa ngồi: "Ngộ Không, ngồi ở đây."

Tôn Ngộ Không rất ngoan ngoãn ngồi xuống tảng đá.

Thật ra, việc buộc tóc thì Tôn Ngộ Không biết. Dù hắn chưa từng tự buộc, nhưng một việc đơn giản như vậy, khi còn quỳ lạy Bồ Đề tổ sư, hắn đã từng nhìn các sư huynh đệ khác buộc nên cũng biết cách.

Nhưng vì một cảm giác rất tinh tế trong lòng, Tôn Ngộ Không không mở miệng, mà để mặc cho sư phụ giúp hắn.

Sở Kiết đi đến sau lưng Tôn Ngộ Không, dùng tay thay thế chiếc lược gỗ, chải tóc hắn vào giữa. Bàn tay hắn trắng trẻo thon dài, dưới ánh mặt trời trắng đến như phát sáng, đối lập rõ rệt với màu tóc của Tôn Ngộ Không.

Những đốt ngón tay với xương rõ ràng quấn lấy mái tóc đen như mực. Sự hòa quyện của trắng và đen, là một loại dịu dàng gắn kết bằng tình thầy trò. Mà trong sự dịu dàng này, dường như còn mang theo một chút luyến lưu khác.

Không mất nhiều thời gian, Sở Kiết đã buộc tóc xong cho Tôn Ngộ Không. Nhưng vì phần tóc mái dưới không thể buộc hết lên nên đây là kiểu tóc buộc nửa đầu.

Sợi dây buộc tóc màu vàng nhạt buộc tóc hắn ở phía sau đầu, hai bên thái dương có vài sợi tóc rủ xuống, làm mềm đi vẻ sắc bén quá mức của Tôn Ngộ Không.

Tôn Ngộ Không đứng dậy, quay lại nhìn Sở Kiết. Tóc mái trên trán khẽ bay trong gió, một vẻ tuấn tú ngông nghênh mà phóng khoáng toát ra từ người Tôn Ngộ Không, đầy kiêu ngạo và tự do.

Sở Kiết cười nói: "Rất hợp."

Tôn Ngộ Không nghe vậy, trên mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Hắn rất thích lời khen này và cũng rất hài lòng với kiểu tóc mới.

Đúng lúc này, từ xa vọng lại một loạt tiếng bước chân.

Nghe tiếng bước chân, Tôn Ngộ Không liền biết là Trư Bát Giới dò đường đã quay lại.

Mới đi có một lát, rõ ràng tên ngốc này không chịu dò đường đàng hoàng, chỉ đi được một quãng ngắn đã quay về.

Nếu là trước đây, Tôn Ngộ Không nhất định sẽ bắt Trư Bát Giới đi lại một lần nữa. Nhưng hiện tại tâm trạng hắn rất tốt nên không để ý đến chuyện Trư Bát Giới không chịu dò đường.

Trư Bát Giới nói: "Sư phụ, sau địa phận Ô Tư Tàng này sẽ đến Phù Đồ Sơn. Qua Phù Đồ Sơn là một con sông lớn."

Sở Kiết khựng lại: "Một con sông lớn? Con sông đó xung quanh có bia đá ghi tên không?"

"Thưa sư phụ, đồ nhi chưa thấy." Chuyến dò đường này của Trư Bát Giới vốn không hề tận tâm, vì hắn căn bản không đi xa.

Sở dĩ hắn biết phía trước là Phù Đồ Sơn, chỉ là vì trước đây hắn từng quen biết thiền sư Ô Sào đến từ Phù Đồ Sơn và từng nghe vị thiền sư này nói rằng phía tây Phù Đồ Sơn là một con sông lớn.

Còn con sông đó lớn thế nào, hay tên là gì, hắn hoàn toàn không biết.

Biết rằng không thể có thêm thông tin hữu ích từ Trư Bát Giới, Sở Kiết cũng không hỏi thêm, chỉ nói: "Bát Giới con nghỉ ngơi một chút, chúng ta sẽ tiếp tục lên đường."

Sở Kiết suy nghĩ, nếu hắn nhớ không lầm, trong nguyên tác Tây Du Ký, sau khi qua Phù Đồ Sơn, ba thầy trò sẽ đến Bát Bách Hoàng Phong Lĩnh, nơi họ sẽ chiến đấu với yêu quái Hoàng Mao Điêu Thử.

Giữa Phù Đồ Sơn và Hoàng Phong Lĩnh không hề có sông lớn. Chỉ sau khi đi qua Hoàng Phong Lĩnh và tiếp tục về phía tây mới có một con sông rộng lớn.

Con sông đó, chính là Lưu Sa Hà.