Chương 23

Giọng Tôn Ngộ Không không lớn nhưng cũng không cố ý đè thấp. Trư Bát Giới không phải người thường, đương nhiên đã nghe rõ ba chữ đó, không sót một chữ nào.

Nhưng hắn nghe thì nghe, lại chẳng buồn để ý.

Sự chú ý của hắn lúc này không đặt vào Tôn Ngộ Không, mà hắn đang hớn hở chờ người sư phụ xinh đẹp của mình nhận lấy túi nước.

Mà Sở Kiết đã không phụ lòng mong đợi của Trư Bát Giới. Sau khi xác nhận đó đúng là túi nước của mình, hắn liền nhận lấy từ tay Bát Giới. Hắn quả thật là có chút khát.

Sở Kiết khẽ ngửa đầu, bắt đầu uống nước.

Giờ Thân, đúng lúc mặt trời gay gắt nhất. Dù có những cây cổ thụ cao lớn che bóng, những tia nắng ấm áp vẫn xuyên qua kẽ lá, rọi xuống.

Ánh sáng loang lổ chiếu lên người Sở Kiết, bao phủ dáng vẻ ngửa đầu uống nước của hắn một vẻ đẹp động lòng người đầy mờ ảo.

Ở góc độ này, Trư Bát Giới vừa hay nhìn thấy đường nét khuôn mặt nghiêng hoàn hảo và chiếc cổ trắng ngần, thon dài của Sở Kiết.

Đường cong tuyệt đẹp của chiếc cổ này vừa mềm mại lại vừa có chút mạnh mẽ, hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng của phụ nữ.

Trư Bát Giới nhìn ngây người.

Dù hắn biết rõ sư phụ mình rất đẹp nhưng biết là biết, hắn vẫn bị vẻ đẹp trước mắt làm cho kinh ngạc.

Trư Bát Giới không khỏi nhớ lại hình ảnh lần đầu tiên hắn thấy sư phụ trong bộ hồng y và mái tóc đen. Khoảnh khắc này, một ý niệm có chút viển vông đột nhiên nảy ra trong đầu Trư Bát Giới: "Một vị sư phụ đẹp như vậy, nếu mặc nữ trang thì sẽ ra sao nhỉ?"

Tôn Ngộ Không buộc xong dây cương, thấy Trư Bát Giới ngồi xổm bên cạnh sư phụ với vẻ mặt ngây ngốc như đang ảo tưởng điều gì đó. Hắn nhíu mày, nhìn theo ánh mắt của Trư Bát Giới.

Vừa nhìn, hắn cũng khựng lại một thoáng.

Sở Kiết uống từng ngụm nước, yết hầu lên xuống. Ánh nắng khiến chiếc cổ trắng như tuyết của hắn trở nên trong suốt.

Tôn Ngộ Không với thị lực rất tốt thậm chí có thể nhìn thấy những sợi lông tơ li ti trên làn da trắng nõn ấy.

Chiếc cổ mảnh khảnh này trông thật mỏng manh.

Dường như chỉ cần một bàn tay là có thể bẻ gãy và chỉ cần dùng sức một chút thôi, cũng sẽ để lại dấu vết.

Trong lòng Tôn Ngộ Không đột nhiên có một cảm giác lạ lẫm.

Thật ra, nếu không nhìn thấy vẻ mặt của Trư Bát Giới, dù có thấy Sở Kiết như vậy, Tôn Ngộ Không cũng chỉ đơn thuần cảm thấy đẹp mắt và chỉ cảm thấy đẹp mà thôi, sẽ không nảy sinh tâm tư khác.

Nhìn rồi thôi.

Sẽ không suy nghĩ gì thêm.

Nhưng vì Trư Bát Giới đã lộ ra vẻ si mê, một vẻ thưởng thức dường như mang theo chút ý vị nam nữ, nên khi Tôn Ngộ Không nhìn lại hình ảnh vốn tầm thường này, sự chú ý của hắn dường như từ sự thưởng thức hời hợt đã chuyển sang một cảm nhận sâu sắc hơn.

Nhưng cảm giác kỳ lạ không thể diễn tả này chỉ kéo dài trong chớp mắt.

Tôn Ngộ Không nhanh chóng đi tới, một tay véo lấy tai Trư Bát Giới, không thèm để ý đến tiếng kêu la của hắn, cứ thế nhấc bổng Trư Bát Giới lên: "Đồ ngốc, đi trước dò đường."

Trư Bát Giới che lấy cái tai bị véo đỏ, bực tức nhìn Tôn Ngộ Không, lớn tiếng tố cáo: "Ta vừa mới nghỉ ngơi mà đại sư huynh đã bắt ta đi dò đường, huynh rõ ràng là…"

Tôn Ngộ Không ngắt lời Trư Bát Giới, lười nghe hắn lải nhải: "Ngươi có đi không?" Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn Trư Bát Giới.

Một giây… Hai giây… Đến khi ba giây trôi qua, lúc Tôn Ngộ Không sắp hết kiên nhẫn, Trư Bát Giới, sau khi cân nhắc sự chênh lệch thực lực của cả hai, đã rất khôn ngoan mà thỏa hiệp.

Trư Bát Giới vùng vằng vẫy tay: "Đi thì đi! Đi là được chứ gì!"

Nói xong, hắn miễn cưỡng cầm Thượng Bảo Tẩm Đinh Ba, lề mề đi về phía trước dò đường.

*Thượng Bảo Tẩm Đinh Ba: vũ khí của Trư Bát Giới

Sở Kiết liếc nhìn bóng lưng chậm chạp của Trư Bát Giới, rồi lại nhìn Tôn Ngộ Không đang đứng canh chừng hắn, đề phòng hắn giở trò. Đóng nắp túi nước lại, khóe môi hắn khẽ cong lên.

Trước khi gặp Trư Bát Giới, tính cách Tôn Ngộ Không hiếu động hơn. Bây giờ trở thành sư huynh, dường như hắn đã trở nên ổn trọng hơn một chút.

Sự thay đổi này diễn ra một cách tiềm ẩn, ngay cả Tôn Ngộ Không cũng không nhận ra.

Ánh mắt Sở Kiết dừng lại trên người Tôn Ngộ Không, ánh mắt không khỏi trở nên dịu dàng. Sở Kiết vẫn nhớ lần đầu tiên mình thấy Tôn Ngộ Không bị đè dưới Ngũ Hành Sơn. Lúc đó, con khỉ ấy đầu tóc rối bù, vẻ kiêu ngạo bất kham dường như không coi ai ra gì.

Giờ đây, mới chỉ hơn nửa tháng trôi qua, Tôn Ngộ Không vẫn là Tề Thiên Đại Thánh đó nhưng lại toát ra một cảm giác đáng tin cậy hơn. So với lúc trước, tóc hắn đã dài ra rất nhiều, dài nhanh hơn người bình thường. Chiều dài vốn chỉ tới tai, giờ đã dài đến vị trí xương quai xanh.

Chiếc mũ tăng in hình Phật mà Sở Kiết đã đưa, hắn đội trên đầu. Hắn vốn hiếu động, khi triệu ra Cân Đẩu Vân bay trên trời, tuy hai bên mũ có một chiếc nút cài để cố định không bị gió thổi bay nhưng vẫn luôn có chút xiêu vẹo.

Cảm nhận được ánh mắt của Sở Kiết, Tôn Ngộ Không khựng lại. Biết hắn đang nhìn gì, hắn nhanh chóng đưa tay chỉnh lại chiếc mũ Phật đang bị nghiêng.

Tốc độ này, cứ như một đứa trẻ phạm lỗi sợ bị người lớn bắt quả tang nên vội vàng chữa lại vậy.

Sở Kiết bật cười, hắn suy nghĩ một lát rồi đứng dậy đi đến bên hòm hành lý. Hắn đặt túi nước vào ngăn bên phải, sau đó lấy ra một tấm lụa từ ngăn bên trái.

Tấm lụa này là do Cao tài chủ tặng, chất lượng rất tốt, là loại vải thượng hạng. Sở Kiết nhẩm tính độ dài và rộng cần dùng, rồi dùng kéo cắt ra một sợi dây buộc tóc.