Chương 17

Giọng nói nghe rất trẻ trung, trầm bổng vừa phải.

Nhưng âm thanh vốn khá dễ nghe ấy, lại vì sự láu cá giả vờ nho nhã mà giảm đi một phần ấn tượng.

"Tiểu thư nhà chúng tôi nói, muốn thấy mẫu thân được bình an đi ra thì mới chịu xuống kiệu vào động theo ngươi." Đây là Tôn Ngộ Không đang nói nhưng lại không phải bằng giọng của hắn.

Rõ ràng, giọng nói này đã được thay đổi.

Nghe giọng nói đó, dù ngồi trong kiệu hoa không nhìn thấy bên ngoài, Sở Kiết cũng đoán được Tôn Ngộ Không chắc chắn đã ngụy trang, không dùng vẻ ngoài thật của mình.

"Ngươi phải đưa bà cụ ra trước, tiểu thư nhà chúng tôi mới đồng ý xuống kiệu." Tôn Ngộ Không nhấn mạnh, ánh mắt lén lút đánh giá con yêu quái mà Cao gia trang ai cũng khϊếp sợ.

Con yêu quái này, hay nói đúng hơn là chủ nhân động Vân Sạn, nghe Tôn Ngộ Không nói xong thì suy nghĩ.

Hắn từng là Thiên Bồng Nguyên Soái lừng lẫy trên Thiên Đình, thống lĩnh tám vạn thiên hà thủy binh. Dù sau này vì say rượu trêu ghẹo Hằng Nga mà bị Ngọc Đế đày xuống trần gian, đầu thai nhầm vào bụng lợn, nhưng hắn vẫn rất tự tin vào thực lực của bản thân.

Mấy năm sống trên núi Phúc Lăng, hắn chưa từng gặp ai đánh bại được mình. Hắn cũng không sợ những pháp sư mà Cao gia mời tới. Mấy tên dỏm mà Cao tài chủ từng gọi đến thậm chí còn không xứng xách giày cho hắn, làm sao là đối thủ của hắn được.

Nghĩ vậy, hắn gật đầu đồng ý: "Được, nhưng mà…" Giọng hắn thay đổi: "Nhưng ta phải vén màn kiệu lên xem một cái, xác nhận nương tử có ở bên trong không."

"Được." Tôn Ngộ Không trả lời.

Vừa nghe câu đó, Sở Kiết liền nghe thấy bên ngoài kiệu có tiếng quần áo sột soạt. Có vẻ con yêu quái đang chỉnh trang lại y phục của mình.

Cũng khá là chú trọng đấy chứ.

Sở Kiết đang nghĩ ngợi thì màn kiệu bị một bàn tay vén lên một góc.

Vì góc khuất, Sở Kiết chỉ cần khẽ rũ mắt là thấy được bàn tay vén màn.

Bàn tay này không thô, là một bàn tay bình thường của nam giới trưởng thành. Năm ngón tay thon dài, mu bàn tay không có chút mỡ thừa nào, thậm chí da còn rất trắng.

Sở Kiết nhớ lại, trong nguyên tác Tây Du, đồ đệ thứ hai của Đường Tam Tạng - Trư Ngộ Năng, trước khi đầu thai làm lợn, cũng từng là một nam tử tuấn tú lừng danh Thiên Đình.

Hắn nghĩ chắc là trước khi ra khỏi động Vân Sạn, Trư Ngộ Năng đã cố ý biến hóa thành hình người, không dùng lại hình dạng mặt lợn vốn có.

Trong kiệu hoa có rất nhiều dải lụa đỏ, che khuất một phần thân hình Sở Kiết. Hơn nữa, hắn đang ngồi nên sự chênh lệch về chiều cao không dễ bị nhận ra.

Khuôn mặt Sở Kiết lại bị khăn voan đỏ che hoàn toàn, viền khăn chỉ đến dưới ngực hắn nên sự khác biệt nam nữ tự nhiên đã được làm mờ.

Trư Ngộ Năng không hề sinh nghi. Sau khi xác nhận có người ở trong kiệu, hắn buông màn xuống, vui vẻ nói với Sở Kiết trong kiệu: "Nương tử, vi phu đi mời nhạc mẫu ra đây." Dứt lời, Trư Ngộ Năng khóe miệng nhếch lên, bước chân nhẹ nhàng đi vào trong động.

Hắn niệm vài câu chú ngữ, cửa động Vân Sạn từ từ mở ra, rồi bước vào.

Một lát sau, Trư Ngộ Năng đi ra khỏi động, đi theo hắn là mẫu thân của Cao Thúy Lan, bà cụ Cao.

Bà cụ Cao vừa ra, nhìn thấy kiệu hoa đang dừng ngoài động, lầm tưởng con gái mình vì cứu mình mà phải chấp nhận cuộc hôn nhân này. Bà choáng váng cả người, hai mắt mờ đi suýt ngã. Cũng may những người khiêng kiệu kia nhanh chóng tiến lên đỡ lấy bà cụ đang bị kích động mà ngất lịm.

Tôn Ngộ Không liếc nhìn bà cụ Cao được mấy người đỡ lấy. Quần áo của bà cụ rất sạch sẽ, mặt không thấy bụi bẩn, có vẻ con yêu quái này sau khi bắt bà đến đây đã đối xử tốt, không để bà chịu khổ.

Nghĩ vậy, Tôn Ngộ Không lại nhìn về phía con yêu quái đang đứng trước kiệu hoa, lại đang một lần nữa chỉnh trang y phục.

Có lẽ vì sắp cưới được vợ, sắc mặt con yêu quái hồng hào, khóe miệng luôn nhếch lên. Dù trong mắt lộ vẻ mong đợi nhưng hành động tổng thể của hắn lại khá tiết chế.

Xem ra, con yêu quái này cũng coi như là một tên thành thật.

Vậy thì tha cho hắn một mạng.

Chỉ trong chốc lát, Tôn Ngộ Không đã đưa ra quyết định trong lòng.

Sau vụ gϊếŧ mấy tên cướp đêm đó, giờ đây khi suy nghĩ vấn đề, hắn theo bản năng đã chừa lại đường sống, không còn thẳng tay tàn nhẫn như trước nữa.

Còn Trư Ngộ Năng đang đứng trước kiệu hoa, giờ đây đang vui mừng vì sắp được đón người đẹp mình mong nhớ xuống kiệu. Hắn hoàn toàn không để ý đến Tôn Ngộ Không đang ngụy trang thành một người khiêng kiệu.

Hắn cúi đầu nhìn y phục của mình, sau khi xác nhận không có vấn đề gì, hắn hắng giọng, lễ phép nói: "Nương tử, bây giờ có thể ra ngoài theo vi phu rồi."

Nói xong, Trư Ngộ Năng từ phía trước kiệu di chuyển sang phải vài bước. Vị trí này có thể giúp hắn kịp thời đỡ lấy người trong kiệu khi họ bước ra.

Đứng bên phải, Trư Ngộ Năng khom lưng, tay trái vén màn kiệu, tay phải cũng vươn ra.

Cũng chính vào lúc này, Trư Ngộ Năng đột nhiên nghe thấy phía sau vang lên một tiếng hừ lạnh đầy khinh bỉ.

Giây tiếp theo, Trư Ngộ Năng còn chưa kịp quay đầu lại nhìn, Tôn Ngộ Không đã nhắm ngay mông hắn, hung hăng đá một cú.

"Aaa!" Chỉ nghe một tiếng kêu hoảng sợ, rồi sau đó là một tiếng vật nặng rơi xuống đất.