Khi hai thầy trò trở lại thôn trang, họ phát hiện con bạch mã vốn phải ở trong chuồng rơm bên trái sân đã biến mất.
Tôn Ngộ Không thấy trên nền đất còn vương một vũng nước, rồi đi quanh chuồng kiểm tra. Trong lòng hắn đã có vài suy đoán.
Sở Kiết cũng chú ý đến vũng nước bất thường đó. Hắn nhớ trong cốt truyện gốc, con bạch mã do Đường Vương tặng đã bị Tam Thái tử Long Vương nổi lòng tham ăn t/h/ị/t ở khe Ưng Sầu
Thôn trang này cách khe Ưng Sầu không hề gần. Nếu theo nguyên tác, Tiểu Bạch Long không nên xuất hiện ở đây.
Nhưng trước mắt, bạch mã lại mất tích và vũng nước từ trong chuồng kéo dài ra ngoài sân chắc chắn là dấu vết. Cho dù không phải do Tiểu Bạch Long thì cũng không thể thoát khỏi liên quan đến khe Ưng Sầu.
Sở Kiết nhìn Tôn Ngộ Không: "Con ngựa này…"
Tôn Ngộ Không trấn an Sở Kiết: "Sư phụ, người về phòng nghỉ ngơi trước đi, chuyện bạch mã cứ để ta lo." Nói rồi, Tôn Ngộ Không biến mất tại chỗ.
*
Sáng sớm ngày hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua những tầng mây dày, vượt qua dãy núi, Sở Kiết đã thấy Tôn Ngộ Không dắt một con bạch mã vào sân.
Con bạch mã này rõ ràng không phải con ngựa cũ của hắn.
Con ngựa Tôn Ngộ Không đang dắt có tứ chi cường tráng, thân hình cũng cao lớn hơn nhiều.
Nhìn con tuấn mã với bờm lông mượt mà, toàn thân trắng tuyết này, kết hợp với cốt truyện Tây Du, Sở Kiết lập tức đoán ra mọi chuyện. Tuy nhiên, để xác nhận, hắn vẫn hỏi: "Ngộ Không, con ngựa này là sao vậy?"
"Con ngựa này là Tam Thái tử Tây Hải Long Vương biến thành. Hắn đã ăn t/h/ị/t bạch mã của sư phụ, được Quan Âm chỉ điểm, phong bế thần thức, lấy thân ngựa trắng để đi Tây Thiên cùng sư phụ." Tôn Ngộ Không kể lại toàn bộ sự việc.
Đêm qua, Tôn Ngộ Không theo vệt nước trên đất tìm đến khe Ưng Sầu, cuối cùng phát hiện Tiểu Bạch Long ẩn mình dưới nước. Nhưng hắn còn chưa kịp giao đấu thì Quan Thế Âm đã đến, nói rằng Tiểu Bạch Long này được đặc biệt sắp xếp để làm ngựa cưỡi cho người đi thỉnh kinh.
"Quả nhiên." Sở Kiết thầm nghĩ.
Thật ra chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể hiểu. Tây Thiên Lôi Âm Tự cách Đại Đường xa vạn dặm. Ngựa phàm không thể vượt qua muôn sông nghìn núi, cũng không thể đến được Linh Sơn Phật Địa. Chỉ có Long Mã mới có thể.
Sở Kiết đi đến trước mặt Bạch Long Mã, vươn tay vuốt ve bờm lông mượt mà của nó.
Sau khi chuyện con ngựa được giải quyết, Sở Kiết thu dọn hành lý, nói lời tạm biệt với cụ ông nông dân. Hai thầy trò cùng một con Bạch Long Mã, rời khỏi thôn trang.
Tháng tư là thời tiết cuối xuân, liễu xanh biếc, hoa dại rực rỡ bên đường.
Sở Kiết ngồi trên Bạch Long Mã, Tôn Ngộ Không đi trước nắm dây cương. Hai thầy trò băng qua những khu rừng tươi tốt, vượt qua những dãy núi xanh rì, cứ đi đi dừng dừng, tổng cộng đã đi khoảng năm, sáu ngày trên đường vắng.
Một ngày nọ, khi hoàng hôn buông xuống.
Ánh tà dương từ từ chìm trong tầng mây, Sở Kiết và Tôn Ngộ Không thấy một quán trọ ở chân núi không xa.
Quán trọ nhỏ, trang trí khá đơn sơ, là loại chuyên cung cấp chỗ nghỉ tạm thời cho người đi đường. Do đó, quán trọ này không có phòng trọ, chỉ có thể cung cấp một ít rượu và cơm canh đơn giản.
Mặc dù chuyên tiếp đãi khách qua đường nhưng quán trọ vẫn có không ít thợ săn lên núi săn bắn đang uống rượu tại đây.
Sở Kiết chuẩn bị xin chút cơm chay. Hắn và Tôn Ngộ Không vừa đến quán trọ, bên phải đã có một đoàn rước dâu đi tới.
Đoàn rước dâu này thật kỳ lạ, không có tiếng chiêng trống huyên náo, cũng không có bà mối đi cùng. Tám gã trai tráng khiêng chiếc kiệu hoa lớn mặc áo đỏ tươi nhưng trên mặt lại xám xịt, nhìn kỹ trong mắt mỗi người đều toát lên sự tuyệt vọng và sợ hãi.
Họ đi rất chậm, mỗi bước chân đều mang theo sự chống cự. Trông không giống một đám cưới mà như một đám tang.
Sở Kiết nhớ đến tấm bia đá có khắc ba chữ Ô Tư Tàng mà hắn thấy ven đường khi mới xuống núi. Ba chữ này làm hắn có chút bận tâm.
Hắn đã ở thế giới này hơn một tuần. Ký ức liên quan đến nguyên tác Tây Du trong đầu hắn dường như lại mơ hồ hơn một chút so với lúc mới đến.
Hắn không có bất kỳ ấn tượng nào về ba chữ Ô Tư Tàng này. Nhưng trực giác mách bảo Sở Kiết, nơi đây hẳn sẽ có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Sở Kiết đăm chiêu nhìn chiếc kiệu hoa đỏ thẫm, rồi đi đến bên cạnh người phục vụ của quán trọ, cất tiếng hỏi: "Tiểu thí chủ, ngươi có biết đoàn người kia là chuyện gì không?"
Người phục vụ quán trọ còn trẻ, trông khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặt có chút tàn nhang. Sở Kiết gọi hắn là tiểu thí chủ cũng hợp.
Người phục vụ vốn đang dọn dẹp bàn, nghe tiếng Sở Kiết, hắn nghiêng đầu nhìn. Ánh mắt chạm vào khuôn mặt Sở Kiết, hắn lập tức sững sờ.
Sở Kiết gọi lại: "Tiểu thí chủ?"
"A… A…" Người phục vụ hoàn hồn, sờ sờ gáy, mặt đỏ bừng. Hắn vô cùng ngại ngùng, thậm chí không dám nhìn Sở Kiết, thầm nghĩ vị tăng nhân này… thật sự quá đẹp.
Tôn Ngộ Không, người đang tựa lưng vào cột gỗ, khẽ chậc một tiếng.
"Sư phụ ta hỏi ngươi đấy." Tôn Ngộ Không nhướng mắt, ra hiệu cho người phục vụ nhìn về phía đoàn rước dâu sắp đi qua quán trọ.
Thính lực của Tôn Ngộ Không cực kỳ nhạy bén. Tiếng nức nở mơ hồ từ trong kiệu hoa đỏ thẫm dù rất nhỏ nhưng vẫn rõ ràng lọt vào tai hắn. Điều này khiến Tôn Ngộ Không có chút tò mò, hắn cũng muốn biết rốt cuộc đoàn rước dâu này có chuyện gì.
Người phục vụ rõ ràng là biết những người trai tráng đang khiêng kiệu. Hắn chỉ liếc qua rồi thu lại ánh mắt, nghĩ tới điều gì đó rồi lắc đầu thở dài: "Chiếc kiệu hoa đó là con gái của đại tài chủ Cao thái công."
"Cao thái công?" Sở Kiết nhíu mày suy tư.
"Đúng… đúng vậy ạ." Người phục vụ đối mặt với Sở Kiết vẫn còn nói lắp. Hắn hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại rồi tiếp tục: "Nơi này của chúng tôi là vùng biên giới Ô Tư Tàng. Từ quán trọ đi thêm vài dặm, là đến một thôn làng, đa số người ở đó đều mang họ Cao nên gọi là Cao Lão Trang."
"Cao tài chủ chính là đại tài chủ của Cao Lão Trang, con gái ông ấy tên là Cao Thúy Lan, cũng chính là cô dâu trên kiệu hoa kia."
Cao Lão Trang, Cao Thúy Lan…
Dù là cái tên nào, đối với Sở Kiết cũng không xa lạ. Chuyện Trư Bát Giới cõng vợ quá nổi tiếng trong kiếp trước của hắn.
Nhưng theo dòng thời gian trong nguyên tác, Đường Tăng và Tôn Ngộ Không trước khi đến Cao Lão Trang đã phải trải qua vài kiếp nạn như là yêu quái Hắc Hùng ăn trộm áo cà sa, Tôn Ngộ Không đại náo Hắc Phong Sơn.
Nhưng những chuyện đó lại không hề xảy ra.