Chương 11

Giờ Sửu quá nửa, vầng trăng ẩn mình sau tầng mây giờ lại ló dạng.

Ngoài trang trại, gió đêm thổi qua cây cối và hoa dại, con sông nhỏ róc rách chảy phản chiếu những đốm sáng lấp lánh của sao trời.

Đây là một đêm ở thôn quê đẹp đẽ và yên bình nhưng sáu bóng đen đang băng qua cánh đồng đã phá vỡ sự tĩnh lặng ấy.

Ánh trăng chiếu lên sáu bóng đen, để lộ những gương mặt hung tợn. Sáu người liếc mắt nhìn nhau, rồi siết chặt vũ khí trong tay, huýt một tiếng, xông thẳng về phía trang trại.

Trong phòng, Sở Kiết chưa chìm vào giấc ngủ sâu, vừa nghe thấy tiếng động đã tỉnh dậy. Hắn khoác áo ngoài, đẩy cửa phòng. Trước mắt hắn là hình ảnh sáu tên cướp bao vây Tôn Ngộ Không.

Cảnh này giống hệt những gì Sở Kiết nhớ từ nguyên tác trong kiếp trước.

Sở Kiết lẳng lặng dời mắt về phía sáu tên cướp mặt mày dữ tợn. Hắn thấy một tên cầm giáo, một tên cầm đoản kiếm, một tên khác giương cung với mũi tên sắc nhọn.

Khi Sở Kiết đang đánh giá sáu người, bọn cướp cũng nhận ra hắn vừa bước ra khỏi phòng.

Sở Kiết đứng dưới mái hiên, viền mái che khuất nửa trên khuôn mặt hắn. Thân hình hắn cao gầy, dù gương mặt quá tinh xảo nhưng tổng thể không hề mang vẻ nữ tính, ngược lại toát lên sự nho nhã, trầm tĩnh.

Lúc này, hắn chỉ khoác áo ngoài, chiếc áo trong được thắt bởi đai lưng, để lộ đường cong eo thon. Dưới ánh sáng mờ ảo ban đêm, vòng eo đó thậm chí có cảm giác có thể ôm trọn chỉ bằng một bàn tay.

Chấm chu sa hình hoa sen trên trán hắn, dưới góc nhìn lệch, rơi vào mắt sáu người kia lại trở nên diễm lệ một cách nổi bật.

Cả sáu người cùng hít một hơi, trong khoảnh khắc đó suýt nữa đã lầm tưởng mình gặp tiên nữ trên trời.

"Đại ca, không ngờ ở chốn thôn quê này lại có mỹ nhân xinh đẹp đến thế!" Tên cướp cầm đoản kiếm nói với gã cầm giáo, ánh mắt tràn ngập tham lam và d/ụ/c v/ọ/n/g.

"Đại ca, chúng ta bắt mỹ nhân này về làm vợ đi!" Một tên khác cũng hùa theo.

Rõ ràng, mấy người này đã nhầm Sở Kiết là phụ nữ.

Ban đầu Tôn Ngộ Không còn có ý trêu chọc, định chơi đùa với sáu tên cướp này. Nhưng khi nghe hai tên kia nói, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

Nụ cười trên mặt hắn biến mất, khóe miệng mím chặt thành một đường thẳng lạnh lùng. "Muốn chết!" Hắn nhìn hai tên vừa nói, đồng tử hiện lên sát khí lạnh băng.

Kẻ được gọi là đại ca thấy vậy, quát lớn một tiếng: "Anh em xông lên!" Vừa dứt lời, cả sáu người đồng loạt tấn công Tôn Ngộ Không.

Để tránh cho bọn chúng làm phiền Sở Kiết, Tôn Ngộ Không dụ sáu tên ra ngoài trang trại.

Sáu tên cướp này cũng có chút võ công, nếu đối mặt với những người thường tay trói gà không chặt thì chắc chắn sẽ dễ dàng. Nhưng bọn chúng lại đối mặt với Tôn Ngộ Không. Những đòn tấn công của chúng đối với hắn chẳng khác nào gãi ngứa.

Trong mắt Tôn Ngộ Không, sáu người này chẳng qua chỉ là những con kiến.

Và lũ kiến hèn mọn đó lại dám nảy sinh ý đồ xấu với sư phụ hắn. Tôn Ngộ Không nghĩ vậy, liền cố ý không dùng Kim Cô Bổng đánh c/h/ế/t chúng ngay lập tức, mà muốn thưởng thức cảnh bọn chúng miệng phun m/á/u tươi, chật vật lết trên mặt đất trong sự hoảng sợ.

Suy nghĩ của Tôn Ngộ Không rất đơn giản: vì sáu tên cướp này làm hắn khó chịu nên hắn cũng sẽ không để cho chúng c/h/ế/t một cách dễ dàng.

Hắn nghĩ vậy và ngay lập tức thực hiện.

Máu đỏ tươi tuôn ra từ người bọn chúng, cùng với tiếng kêu thảm thiết. Mùi m/á/u t/a/n/h nồng nặc lan tỏa trong không khí.

Mặt bọn chúng trắng bệch, méo mó, môi tím tái, liều mạng bò ra ngoài, muốn thoát khỏi nơi này. Chúng bò đến đâu, để lại những vệt máu đến đó. Còn Tôn Ngộ Không thì thong dong đi sau, vác Kim Cô Bổng trên vai, hai tay gác lên đó, thưởng thức sự thảm hại của chúng.

Cảnh này vừa hay bị Sở Kiết đuổi theo nhìn thấy, đôi lông mày tú lệ của hắn nhíu lại. Hắn gọi tên Tôn Ngộ Không : "Ngộ Không! Đừng xúc động."

Tôn Ngộ Không dừng lại một chút.

Những tên cướp thấy vậy, lập tức cầu xin: "Đại… Đại hiệp… Tha mạng! Đại hiệp tha mạng, chúng tôi không bao giờ…" Nhưng lời chưa dứt, chúng đã bị Tôn Ngộ Không một gậy đánh c/h/ế/t.

Sở Kiết chợt sững sờ, nhìn sáu cái xác trên mặt đất, lông mày nhíu càng sâu.

Sở Kiết từng sống trong một xã hội văn minh pháp trị. Đột nhiên phải chứng kiến sáu người chết thảm trước mắt, xung quanh đầy rẫy máu me, dù hắn có trầm tĩnh đến đâu cũng không thể thích nghi ngay được.

Sở Kiết hít một hơi thật sâu, dời ánh mắt khỏi những cái xác, quay sang nhìn Tôn Ngộ Không. Giữa gương mặt trầm tĩnh, vẻ dịu dàng thường thấy đã biến mất.

Sở Kiết không phải là người ngu ngốc nhưng điều đó không có nghĩa là hắn tán thành cách làm của Tôn Ngộ Không. Kẻ ác có quả báo nhưng mức độ trừng phạt mà chúng phải chịu cũng nên được cân nhắc dựa trên hành động của chúng.

Tôn Ngộ Không đã không để ý đến lời nói của hắn, có chút vội vàng và bốc đồng.

Quan trọng nhất là, Tôn Ngộ Không là đồ đệ của hắn, cũng là đệ tử Phật gia. Phật gia chú trọng từ bi nhưng Thạch Hầu này không chỉ g/i/ế/t chóc mà còn lấy việc thưởng thức sự giãy giụa trước khi c/h/ế/t của người khác làm vui. Đây chính là nguyên nhân khiến Sở Kiết có chút bực mình.