Dù Tôn Ngộ Không nói với giọng như đang phàn nàn nhưng Sở Kiết vẫn cảm nhận được một sự quan tâm có phần gượng gạo.
"Đúng là một Thạch Hầu có chút không thẳng thắn." Sở Kiết nghĩ trong lòng, khóe môi nhếch lên, vẫn nói theo ý của Tôn Ngộ Không: "Cho nên vi sư mới cần ngươi, cần Ngộ Không đi cùng ta trên đường Tây Thiên."
Giọng hắn ôn hòa và nhẹ nhàng, dù dùng giọng điệu đương nhiên nhưng cũng không làm người khác cảm thấy khó chịu hay phản kháng.
Những lời tương tự như thế này, Tôn Ngộ Không đã nghe Như Lai và Quan Âm nói qua nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác.
Khi vị tăng nhân trước mặt nói ra, Tôn Ngộ Không không những không cảm thấy phản cảm, ngược lại còn có một niềm vui khó tả.
Đối phương tin tưởng hắn, dựa vào sự bảo vệ của hắn. Cảm giác được cần thiết này là điều mà Tôn Ngộ Không chưa từng trải qua trong hàng trăm năm qua.
Và Sở Kiết lại chẳng hề che giấu, thẳng thắn bày tỏ sự cần thiết của mình đối với Tôn Ngộ Không. Điều này càng làm Tôn Ngộ Không cảm thấy dễ chịu gấp bội.
"Xem đi, vị hòa thượng này yếu ớt như vậy, nếu không có mình bên cạnh che chở, không chừng sẽ gặp chuyện mất." Với suy nghĩ vi diệu đó, Tôn Ngộ Không không kìm được khóe miệng lại nhếch lên vài phần.
Sở Kiết may xong tấm da hổ, lại cắt một bộ quần áo của mình, dựa theo thân hình của Tôn Ngộ Không để làm một bộ quần áo vừa vặn.
Tôn Ngộ Không thay bộ đồ mới vừa vặn, cả người trông càng cao lớn, hiên ngang hơn. Lớp lông hổ cùng bộ quần áo màu vàng nhạt kết hợp trên người Tôn Ngộ Không, giống như một bộ giáp, vừa gọn gàng vừa toát lên vẻ hoang dã, nguyên thủy, làm nổi bật sự kiêu ngạo, khó thuần của Tôn Ngộ Không.
Sở Kiết hài lòng đánh giá Tôn Ngộ Không từ trên xuống dưới. Hắn hỏi: "Thích không?"
Tôn Ngộ Không không nhìn Sở Kiết mà vuốt ve bộ đồ mới như đang phủi đi bụi bẩn không tồn tại, trả lời một cách tùy tiện: "Cũng tạm được."
Lời tuy nói vậy nhưng Tôn Ngộ Không lúc này rất vui vẻ, cười đến khóe miệng suýt nữa nứt ra đến tận cằm.
Đây là lần đầu tiên Tôn Ngộ Không nhận được quần áo do người khác tặng, hơn nữa bộ quần áo này lại được chính tay người tặng may từng đường kim mũi chỉ. Dù không thể sánh bằng bộ giáp Hoàng kim tỏa tử khi hắn còn là Tề Thiên Đại Thánh nhưng bộ quần áo này lại mang lại cho hắn cảm giác ấm áp.
"Cũng tạm xếp nó ở vị trí thứ hai vậy." Tôn Ngộ Không tự nhủ trong lòng.
Cảm nhận được niềm vui của Tôn Ngộ Không, tâm trạng Sở Kiết dường như cũng bị lây nhiễm, khóe môi hắn cong lên một nụ cười.
Một ngày ở chung đã đủ để Sở Kiết hiểu được thái độ ngạo mạn của Tôn Ngộ Không trong một số chuyện. Hắn liếc nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, giờ Hợi canh ba, sao đã khuất sau mây, trăng cũng ẩn mình trong màn đêm đen.
Sở Kiết nói với Tôn Ngộ Không: "Đêm đã khuya, Ngộ Không, ngươi cũng đi nghỉ đi."
"Ừm." Tôn Ngộ Không đáp lời nhưng cơ thể lại không nhúc nhích.
Sở Kiết hỏi hắn: "Có chuyện gì sao?"
Tôn Ngộ Không lắc đầu: "Không có gì." Nói rồi, hắn đi về phía cửa phòng.
Nhưng khi Tôn Ngộ Không sắp ra đến cửa, hắn đột nhiên dừng lại, dường như đang băn khoăn điều gì đó. Tay Tôn Ngộ Không đặt trên chốt cửa, đôi mắt hơi cúi xuống, hàng mi dài che khuất một phần đồng tử.
Sở Kiết thấy vẻ do dự này, trầm ngâm một lát rồi lại hỏi: "Ngộ Không, có phải ngươi còn điều gì muốn nói với ta?"
Tôn Ngộ Không nghe vậy, môi mấp máy, cứ do dự như thế một lúc, cuối cùng hạ quyết tâm.
Hắn không quay đầu lại, vẫn đứng tại chỗ, quay lưng về phía Sở Kiết, nói một câu: "Cảm ơn, sư phụ." Hai từ cuối cùng Tôn Ngộ Không nói rất nhỏ, gần như không thể nghe thấy.
"Cái gì?" Sở Kiết theo bản năng hỏi lại.
Vì nghe không rõ, Sở Kiết đứng lên, bước đến gần Tôn Ngộ Không, muốn nghe rõ hơn.
Cảm nhận được Sở Kiết đến gần, tay Tôn Ngộ Không nắm chặt chốt cửa, lặp lại bốn từ vừa rồi.
Nhưng lần này, giọng hắn vẫn rất nhỏ.
Sở Kiết khẽ nhướng mày: "Ngộ Không, có phải đang cảm ơn ta?"
Tôn Ngộ Không thấp giọng ừ một tiếng.
"Và gọi ta là sư phụ sao?" Sở Kiết lại hỏi, như chỉ muốn xác nhận đơn thuần.
Tôn Ngộ Không lại ừ thêm một tiếng nữa.
Sở Kiết cố nhịn cười, còn định nói gì nữa. Tôn Ngộ Không nhận ra ý đồ của hắn, lập tức có chút bực bội. Hắn quay đầu lại trừng mắt nhìn Sở Kiết: "Này, ngươi cố ý!"
Lông mày Tôn Ngộ Không nhướn lên, vẻ mặt có chút hung dữ nhưng phía tai giấu dưới tóc đen lại ửng lên một màu hồng nhạt.
Sở Kiết đi đến bên cạnh Tôn Ngộ Không, quay đầu lại nhìn vào mắt hắn, từng câu từng chữ nói: "Ngộ Không, ta rất vui." Hắn nói xong, dừng lại một chút, khóe môi khẽ cong, tiếp tục: "Bởi vì đây là lần đầu tiên ngươi gọi ta là sư phụ."
Tôn Ngộ Không bị vẻ chân thành và chuyên chú của Sở Kiết làm cho ngượng ngùng, ánh mắt bắt đầu lảng đi: "Đây… Đây có phải là chuyện to tát gì đâu."
"Không." Sở Kiết nói rất nghiêm túc: "Đối với ta, điều này rất quan trọng, rất có ý nghĩa."
Tôn Ngộ Không nghe vậy, vành tai đỏ ửng như lan ra.
Trước khi bản thân trở nên kỳ lạ hơn, Tôn Ngộ Không ném lại một câu: "Ngủ sớm đi". Rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, không cho Sở Kiết cơ hội nói chuyện.
Sự bối rối thể hiện trong dáng vẻ vội vã ấy của hắn làm Sở Kiết bật cười.
"Đại Thánh như vậy, có chút đáng yêu nhỉ."
Tôn Ngộ Không chưa đi xa, nghe thấy tiếng cười của Sở Kiết, bước chân khựng lại. Giây tiếp theo, tốc độ rời đi lại nhanh hơn.
Sở Kiết đứng tại chỗ, thấy Tôn Ngộ Không như vậy, ý cười trong mắt càng thêm đậm.
*
Cụ ông nông dân đã sắp xếp phòng cho Tôn Ngộ Không đối diện phòng Sở Kiết, hai phòng chỉ cách nhau một con hẻm, không quá gần cũng không quá xa.
Trở lại phòng, Tôn Ngộ Không nằm trên giường nhưng không hề buồn ngủ. Đêm qua lúc này hắn còn cô đơn bị đè dưới Ngũ Hành Sơn, chỉ có chim bay cá nhảy bầu bạn. Giờ đây, hắn lại nằm trên một chiếc giường ấm áp, trên người mặc bộ tăng y đã được chỉnh sửa.
Tôn Ngộ Không không tin thần phật, càng không tin cái gọi là mệnh trời. Nhưng lúc này, Tôn Ngộ Không nhìn lên xà nhà, trong khoảnh khắc đó, hắn lại có cảm giác như bừng tỉnh khỏi một giấc mơ.
Tôn Ngộ Không hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra hôm nay, rất nhiều hình ảnh hiện lên trong đầu, mỗi cảnh đều rõ ràng.
Mùi hương thanh nhã tỏa ra từ bộ quần áo quẩn quanh nơi đầu mũi, không ngừng nhắc nhở Tôn Ngộ Không rằng, từ khoảnh khắc hắn thoát khỏi sự giam cầm của Ngũ Hành Sơn, sự gắn kết giữa hắn và Đường Tam Tạng đã được hình thành.
Và từ nay về sau, hắn sẽ lấy danh nghĩa đồ đệ của Đường Tam Tạng, hộ tống hắn đi Tây Thiên thỉnh chân kinh.
Nghĩ đến đây, Tôn Ngộ Không nghiêng người nhìn chiếc mũ đặt cạnh gối. Chữ Phật trên mũ làm hắn nhớ đến vị tăng nhân đã đội chiếc mũ ấy cho hắn.
"Sư phụ…"
Tôn Ngộ Không lặng lẽ niệm hai từ ấy trong lòng.
Sư phụ của hắn, người… hắn phải bảo vệ.