Chương 9

Uất Trì Cảnh như sững lại một chút, không cất lời. Tôn Vĩnh Phúc thấy không đành lòng, bèn giả vờ ho nhẹ một tiếng, cuối cùng cũng kéo được tâm thần của Uất Trì Cảnh trở về.

“Đứng dậy đi.” Hắn lạnh nhạt lên tiếng, rồi hỏi tiếp. “Ngươi có việc gì muốn nhờ?” Uất Trì Cảnh đi thẳng vào vấn đề.

Lục Nguyên Tịch cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói, thành thật trả lời, cầu xin ân điển của Thiên tử.

Nghe nàng nói nữ nhi của nàng đã bệnh nặng ba ngày, Uất Trì Cảnh khẽ nhướng mày.

Trước điện, khí thế của Đế vương không giận mà uy khiến Lục Nguyên Tịch có chút khó thở, đặc biệt là sự im lặng của hắn sau khi nàng trình bày xong càng khiến tim nàng đập như trống bỏi. Thình thịch, thình thịch.

“Chậc, Mạnh phu nhân có biết Triệu Khả là Viện thủ Thái y viện chuyên khám bệnh cho Trẫm không? Ngươi nói xem, nếu Trẫm để hắn xuất cung khám bệnh, trong thời gian đó, nếu Trẫm có chuyện gì thì phải làm sao?”

Lục Nguyên Tịch nuốt nước bọt, cuối cùng cổ họng khô khốc cũng có thể phát ra âm thanh. “Bệ hạ nói có lý, vậy thần phụ cầu xin Bệ hạ hãy ban ân một lần nữa, cho phép thần phụ bế tiểu nữ vào cung để được khám bệnh.”

Lời này Uất Trì Cảnh không đáp, hắn lại đưa ra một vấn đề khác: “Huyết sâm trăm năm là vật đại bổ, nói là quốc bảo cũng không quá lời. Dù chỉ bào một miếng bằng đầu móng tay thì cũng là ngàn vàng khó cầu.”

Giọng hắn trong trẻo, như ngọc như suối, mang theo chút hờ hững, vô cùng dễ nghe. Nhưng lọt vào tai Lục Nguyên Tịch, lại như từng tiếng bi thương nỉ non.

Nàng đã hiểu ý ngoài lời của Đế vương, không gì khác ngoài việc không muốn ra tay. Mặc dù nàng có thể hiểu được sự quý giá của huyết sâm trăm năm, nhưng nàng vẫn không kìm được mà dập đầu cầu xin.

Cơn sốt của Dung Nhi không đơn giản chỉ là cảm lạnh, nhìn thì sốt cao không hạ, nhưng thực chất là ngoài nóng trong lạnh, cần loại thuốc bổ như huyết sâm để bồi dưỡng.

Bỗng nhiên, Uất Trì Cảnh chuyển giọng: “Đương nhiên, cũng không phải là không thể lấy ra, chỉ là không biết Mạnh phu nhân muốn dùng gì để đổi?”

Lời vừa dứt, trong điện chìm vào sự im lặng chết chóc.

Còn Tôn Vĩnh Phúc và những người khác chỉ hận không thể tự chọc thủng tai mình, không nghe thấy gì cả! Bệ hạ của lão nô ơi! Người muốn làm gì! Người định làm cái gì thế này!

Toàn thân Lục Nguyên Tịch lạnh toát, cứng đờ đến mức dường như tim cũng ngừng đập.

Chỉ thấy nàng im lặng trong khoảng thời gian của nửa chén trà rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau với Uất Trì Cảnh đang tựa cười mà không cười trên long ỷ.