Chương 7

Dương Lâm đáp: “Nữ tử này là cháu gái của Lục các lão, cũng là thê tử của đương kim Lễ Bộ Thị lang Mạnh Thời Hoài, Lục Nguyên Tịch.”

Câu đầu lọt vào tai Uất Trì Cảnh, là lời vô nghĩa. Nhưng khi nói đến “thê tử của Mạnh Thời Hoài”, đốt ngón tay đang cầm tấu chương của Uất Trì Cảnh bỗng khựng lại.

Khi ba chữ “Lục Nguyên Tịch” thốt ra, vị Thiên tử Đế vương cao cao tại thượng cuối cùng cũng có động thái. Hắn chậm rãi đứng dậy, nheo mắt lại. Không thể nhìn rõ cảm xúc trong mắt hắn, tựa cười mà không cười, như một vũng nước sâu thẳm.

Chưa kịp đợi Dương Lâm hỏi có cần ma ma quản sự tiếp đón vị Mạnh phu nhân này không, Uất Trì Cảnh đã chủ động cắt lời hắn ta. “Cháu gái của Lục các lão, cứ để Trẫm đích thân tiếp kiến.”

Nghe những lời của Đế vương, Dương Lâm đã thoáng nghi ngờ mình bị ù tai mà nghe nhầm. Cho đến khi tận mắt thấy Đế vương sải bước đi, hắn ta mới không khỏi trợn mắt, há hốc mồm, toàn thân chấn kinh.

Không phải, Bệ hạ, người là vua, nàng ấy là dân, người cần gì phải đích thân tiếp kiến! Huống hồ, nam nữ hữu biệt! Nam nữ đã có gia thất lại càng nên giữ lễ tiết!

Còn Tôn Vĩnh Phúc ở góc phòng thì ngoan ngoãn đi theo sau Uất Trì Cảnh ra khỏi cửa Ngự Thư Phòng. Trông hắn ta có vẻ điềm nhiên, nhưng khi bước qua bậc cửa, hắn ta đã bị vấp một cái thật mạnh, suýt ngã sấp mặt.

Ôi!

Sao lại là vị phu nhân này!

Rốt cuộc Bệ hạ muốn làm gì đây!

Cần phải biết rằng vị phu nhân này đã thành hôn và còn có con rồi!

Tôn Vĩnh Phúc không khỏi nhớ lại chuyện tháng trước theo sau Đế vương đến Chùa Tương Quốc và gặp vị Mạnh phu nhân này. Khi ấy, Mạnh phu nhân không phát hiện ra họ, chỉ chuyên tâm treo lá bùa cầu nguyện mà nàng đã xin được trong chùa lên.

Theo Bệ hạ hơn mười năm, Tôn Vĩnh Phúc tự thấy không ai hiểu Bệ hạ hơn hắn ta! Mặc dù lúc đó họ chỉ vô tình chú ý đến vị Mạnh phu nhân này, nhưng chỉ cần một ánh mắt của Bệ hạ là hắn ta đã hiểu rõ suy nghĩ trong lòng Bệ hạ rồi!

Ban đầu cứ tưởng là một cô nương còn chưa xuất giá, bởi vì tháng Hai có tuyết, Mạnh phu nhân khoác một tấm áo lông cáo từ đầu đến chân, đương nhiên cũng che đi kiểu tóc của nữ tử đã thành hôn.

Ôi cái đầu của ta, mẹ cha ơi, Bệ hạ, người đừng làm chuyện hồ đồ!

Lục Nguyên Tịch đi theo sau vị công công kia, không hề hay biết Tổng quản Tư Lễ Giám Tôn Vĩnh Phúc đang nghĩ gì trong lòng, nàng chỉ biết Dung Nhi vẫn đang chờ mình.