Chương 6

Lục các lão vô tình liếc nhìn Lục Nguyên Tịch ngẩng đầu, đôi mắt đã trải qua bao thăng trầm không khỏi dừng lại trên gương mặt của nàng.

Mặt hoa phù dung, mày thanh nhàn, sống mũi cao, môi anh đào. Đặc biệt là đôi mắt hoa đào dài hẹp đầy tình, khóe mắt hơi cong lên, khi nhuốm một sắc hồng còn mang theo vẻ xuân tình, ánh mắt lưu chuyển làm lay động lòng người.

Lại thêm trang phục và cách trang điểm đoan trang, nhã nhặn, tôn lên vẻ vừa trong sáng vừa quyến rũ của nàng. Thiếu đi một phần, lại cảm thấy thiếu cái gì đó. Thêm một phần, lại trở nên dung tục và không còn trong sáng.

Mặc dù bản thân không thích nàng nhưng Lục các lão phải thừa nhận, về nhan sắc của nàng, ông rất vừa ý.

“Gần đây đại ca con công vụ bận rộn, không thể vào cung cùng con... Dù Bệ hạ có bận thì chắc chắn cũng sẽ phái người đến tiếp kiến con, con muốn cầu xin ân điển gì thì cứ nói với người đó, còn Bệ hạ hồi đáp ra sao, người đó tự khắc sẽ truyền đạt lại cho con.”

Một bên là Thiên tử, một bên là Tông phụ, không thích hợp ở chung một phòng.

Vô cớ nghĩ đến đương kim Bệ hạ Tấn Huy Đế Uất Trì Cảnh, Lục các lão bỗng rùng mình một cái, nỗi sợ hãi từ trong xương tủy suýt lộ ra ngoài.

“Thôi được rồi, con mau đi đi.” Lục các lão rũ mắt xuống, vẫy tay ra hiệu như muốn che giấu điều gì.

Có quan thϊếp, việc vào cung thuận lợi hơn nhiều.

...

Đêm ấy, giờ Dậu, trăng sáng treo cao, tiết xuân se lạnh, cơn gió đêm tháng tư lạnh đến nỗi khiến người mặc mỏng manh không kìm được mà run rẩy.

Ngự Thư Phòng.

Trên chiếc sập mềm, một nam tử quý phái, lười biếng lật xem tấu chương, đọc xong một quyển, hắn hững hờ phê một chữ “Duyệt”. Thấy cái nào không vừa ý, hắn tiện tay ném đi, rơi xuống ngự án ở bên cạnh. Hệt như một vẻ tùy tiện, chẳng bận tâm đến chuyện đời.

Mấy cung nữ hầu hạ trong phòng nín thở, tĩnh lặng đến mức không nghe thấy cả tiếng thở. Tôn Vĩnh Phúc đứng ở góc phòng, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, thầm tính toán Bệ hạ đã ném bao nhiêu bản tấu, rồi phiên chầu ngày mai sẽ có bao nhiêu vị quan gặp họa.

Đột nhiên, một người đẩy cửa bước vào, quỳ một gối xuống bẩm báo: “Bẩm Bệ hạ, có một nữ tử dùng quan thϊếp của Lục các lão vào cung, chưa tới hai khắc trà nữa là tới nơi.”

Lời vừa dứt, Uất Trì Cảnh lờ đờ nâng mí mắt lên, đường hàm dưới dưới ánh đèn cung cứng rắn, trơn tuột, thể hiện tính cách lạnh nhạt, bạc bẽo của hắn. “Nữ tử nào?” Hắn không mấy bận tâm, lại tiếp tục lật xem tấu chương.