Kim thị mừng thầm trong lòng, mím chặt môi, cố gắng nén cười, nhưng vẫn làm ra vẻ kiêu hãnh hất cằm lên.
“Mẹ của con từ trước đến giờ đều luôn rạng rỡ chói lọi, cái con nha đầu này, bây giờ mới biết sao?”
Bà hiểu nữ nhi mình, nàng ta không bao giờ nói dối.
Xem ra Lục Nguyên Tịch cũng có chút tác dụng.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng xe ngựa cũng chậm rãi dừng lại.
Nha hoàn vén rèm cửa, đặt ghế đẩu xuống, đỡ Kim thị, Lục Nguyên Tịch và Mạnh Thời Oánh xuống xe, rồi bế Mạnh Dung Trinh bốn tuổi xuống.
Woaaaa...
Mạnh Dung Trinh mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bức tường đỏ ngói xanh, tấm thảm pháo đỏ rực dưới đất và cánh cổng đỏ son cùng không ít người đang đứng trước đó, rồi vươn tay nắm chặt tay Lục Nguyên Tịch.
Tiểu tư khom lưng cung kính mời đoàn người Lục Nguyên Tịch bước lên bậc thềm.
Hai tay Đinh Ngọc dâng quà tặng cho tiểu tư phụ trách ghi chép.
“Phủ Lễ Bộ Thị Lang.”
Sau đó, Lục Nguyên Tịch cùng mọi người được một tiểu tư khác tiếp đón, tiểu tư ghi chép lúc nãy giới thiệu: “Đây là Mạnh đại phu nhân, Oánh cô nương, còn đây là Mạnh phu nhân, Dung cô nương.”
“Mời, chư vị mời theo lối này.”
Nữ quyến đi về khu vực của nữ quyến, còn nam nhân thì đi đến sảnh chính.
Trạch viện của Chung phủ rất lớn, được xây dựng theo kiến trúc Tứ Hợp Viện đa tiến ba lối vào, đối xứng nghiêm ngặt theo trục trung tâm.
Tổng thể bố cục rất quy củ, lại ngay ngắn có trật tự, nhìn khắp bốn phía, đình đài lầu gác, cầu nhỏ nước chảy, mái cong ngói xanh đều tinh xảo vô cùng.
Quả không hổ danh là một trong những thị tộc đã bàn cứ ở Biện Kinh nhiều năm.
Lục Nguyên Tịch đã từng đến Chung phủ vài lần, trong lòng tự có chừng mực.
Nhưng Kim thị đứng bên cạnh thì cố gắng mím chặt môi, đôi mắt xếch đảo qua đảo lại khắp nơi, chớp chớp chớp, cứ như thể chưa từng trải đời.
Những nha hoàn bưng trà rót nước qua lại không sao kể xiết, khiến Kim thị không khỏi tặc lưỡi.
Mỗi tháng phải tốn bao nhiêu bạc cho việc này chứ?
Ai là người chưởng quản gia đình đây? Đúng là phá của mà!
Lang quân nào cưới phải loại dâu này thật đúng là mù mắt rồi!
Về phần Mạnh Thời Oánh, nàng ta đã tiết chế ánh mắt hơn một chút, lén lút bắt chước vẻ đoan trang, điềm tĩnh của Lục Nguyên Tịch, không để lộ ra vẻ nóng nảy, càn quấy không nên có.
Vô tình liếc thấy ánh mắt của mẹ ruột bên cạnh, Mạnh Thời Oánh lập tức biết bà đang nghĩ gì.
Sợ bà làm mất mặt mình, nàng ta vội vàng quát khẽ:
“Mẹ, sao mẹ lại nhìn họ như thế? Mau thu ánh mắt của mẹ lại!”
Bị nữ nhi răn dạy, Kim thị tức giận trừng mắt nhìn nàng ta, nhưng cuối cùng vẫn thu lại ánh mắt dò xét tính toán đó.