Chương 54

Bà ta còn không quên nghiêng người đánh giá y phục và búi tóc của Mạnh Thời Oánh, gật đầu liên tục.

“Quả nhiên là nữ nhi của Kim Liên Hoa ta, quả đúng là không tầm thường! Đúng là chẳng kém cạnh gì tiên nữ!”

Mạnh Thời Oánh không phản bác lời của mẹ ruột.

Trong lòng nàng ta vui mừng là lẽ tất nhiên, nhưng cũng không quá mức.

Nàng ta bĩu môi, trừng đôi mắt lớn dò xét người tẩu tử đáng ghét trước mặt.

Vai gầy eo thon, dáng người cao ráo, mũi quỳnh môi anh đào, da trắng hơn tuyết.

Nàng khoác chiếc áo xuân dệt gấm thanh liên màu xanh khói, búi tóc cài đôi bộ diêu hải đường bách điệp bằng vàng ròng, bên hông váy còn thắt dải lụa cung đình màu xanh đậu, eo đeo ngọc bội Tứ Hỷ và l*иg hương linh lung tinh xảo, mép tay áo hồ điệp và tà váy đều thêu hoa đoàn cầu, trông vô cùng khéo léo.

Khi khẽ nhấc đôi mắt đẹp lên, nàng toát ra vẻ thanh lệ động lòng người, đúng chuẩn phong thái chủ mẫu.

Cảm giác đầu tiên nàng mang lại cho người khác chính là sự dễ chịu.

Thanh nhã giản dị, lại vô cùng đoan trang.

Mạnh Thời Oánh đột nhiên cúi đầu, đoạt lấy chiếc gương đồng từ tay Kim thị bên cạnh, chăm chú nhìn bản thân trong gương hết lần này đến lần khác.

“Nha đầu chết tiệt! Làm cái gì vậy!”

Sau khi nhìn chăm chú một hồi lâu, Mạnh Thời Oánh xấu hổ đến mức giận dữ, ném chiếc gương đồng cho Kim thị.

Cái thứ đồ bỏ đi này là cái quái gì chứ!

Sao nàng ta lại thấy mình giống như một con hề vậy!

Thậm chí còn xấu xí hơn cả cái ả di nương có cái mũi to kia nữa!

Mạnh Thời Oánh trăm mối vẫn không sao lý giải được.

Vừa rồi lúc ở Vân Hồi Hiên, nàng ta còn cảm thấy mình đẹp đến kinh ngạc, nhưng một khi đã đến Tiêu Tương Uyển và thấy Lục Nguyên Tịch thì nàng ta chợt nhận ra dường như mình không đẹp như bản thân đã tưởng.

Còn về Lục Nguyên Tịch, nàng càng thêm đau đầu.

Mới mấy ngày trước, nàng đã dặn dò trang phục của họ phải đơn giản một chút, cớ sao hôm nay lại thành ra như thế này?

Trên đầu này lớn nhỏ đã cài đến mười, hai mươi chiếc trâm cài tóc rồi sao?

Là đi tham gia tuyển tú hay sao?

Là tham gia hôn lễ của chính mình ư?

Dẫu cho là hôn lễ của chính mình thì cũng không đến nỗi khoa trương như vậy!

“... Mẫu thân, Oánh Nhi, hôm nay là đại thọ của Chung lão phu nhân, đối tượng để chúc mừng là Chung lão phu nhân, còn chúng ta là khách, chỉ cần trang điểm sơ qua, y phục chỉnh tề hơn ngày thường một chút là đủ rồi.”

“Hai người vẫn nên lau bớt phấn son trên mặt, và tháo bớt vài chiếc kim thoa xuống thì hơn.”

Điều tệ hại hơn nữa là mẹ chồng và em chồng lại đi cùng đường với nàng, nếu có mất mặt thì cũng là mất mặt nàng, mất mặt Hoài Lang, mất mặt Mạnh thị.