“Lục phủ.”
“? Lục... Cô nương?”
Uất Trì Cảnh nghiêng đầu rủ mắt, có vẻ hiếu kỳ.
“Khuê danh của nàng là gì?”
Tôn Vĩnh Phúc cúi thắt lưng rồi lại nhanh chóng đứng thẳng dậy, nuốt xuống vô số ngạc nhiên.
“Khởi bẩm Bệ hạ, khuê danh của Lục cô nương là Nguyên Tịch.”
“Chữ Nguyên trong câu “Nguyên thái triều triều tân dạng trang, tiếu nhan nhật nhật quá nhân trường.” (Vẻ đẹp mỗi sáng một kiểu trang điểm mới, nụ cười mỗi ngày thêm dài hơn người thường).”
“Chữ Tịch trong câu “Thời kính tịch trừng tễ, vân quy nhật tây trì.” (Khi màn đêm dần buông, mây về mặt trời lặn chậm rãi).”
Mặt nghiêng của Thiên tử sắc bén như lưỡi dao, đường quai hàm rõ ràng, nụ cười thư thái lại rạng rỡ huy hoàng, đoạt hết ánh mắt người khác.
“Nguyên, Tịch.”
Hắn gằn từng chữ một, như đang nỉ non.
“Lục Nguyên Tịch, cái tên này hay... Trẫm ghi nhớ rồi.”
Thật kỳ lạ, sao hắn lại vô cớ nghĩ đến Lục Nguyên Tịch cơ chứ?
Đặc biệt là dáng vẻ khi nàng đang cẩn thận từng li từng tí, mà đôi mắt lại to gan dò xét thần thái của chính hắn.
Đó là sự sống động từ trong xương cốt.
Là vẻ đoan trang thể hiện ra bên ngoài.
Cũng là nét quyến rũ không ai hay biết.
Mạnh Thời Hoài đắc ý trở về Mạnh phủ, suốt dọc đường đều nở nụ cười mãn nguyện, khiến đám hạ nhân đều đoán xem gia chủ đã gặp phải chuyện tốt lành gì.
Theo lẽ thường, nhất định Mạnh Thời Hoài sẽ đi thẳng đến Tiêu Tương Uyển.
Nhưng hôm nay, vừa nghĩ đến lời nói của Lục Nguyên Tịch hai hôm trước, Mạnh Thời Hoài đành phải chuyển hướng đi tới Kim Bảo Viên của Kim thị.
Vị lang quân thanh tuấn phong độ nhẹ nhàng, khoản khoảnh bước đến, thần sắc đầy ý chí kiên cường, tràn trề sinh lực, dường như còn rạng rỡ hơn trước kia.
Kim thị vừa liếc mắt đã chú ý đến đại nhi tử quý giá của mình, nhìn lên nhìn xuống, thỏa mãn vô cùng.
Đừng nói là tôn nữ thứ xuất của Lục Các lão, cho dù là Công chúa điện hạ thì nhi tử bà ta cũng xứng đôi!
Hừ, tiện nghi cho con ả tiện nhân Lục Nguyên Tịch kia quá!
Đúng là uổng phí cho nhi tử bảo bối của bà ta!
“Mẹ, nhi tử có chuyện muốn nói với người.”
Kim thị không hiểu gì, tưởng là xảy ra chuyện tốt, cười đến mức run rẩy cả người.
“Ừ ừ, vào đây nói, vào đây nói.”
Thế là, hai mẹ con bọn họ cùng nhau bước vào trong phòng.
Bên ngoài, các nha hoàn quét dọn đang chăm chú lau chùi lá khô trên mặt đất, không khỏi lén lút bàn tán.
“Mấy người nói xem, có phải đã xảy ra chuyện tốt gì không?”
“Là chuyện tốt thì mừng. Ta chỉ sợ bữa tiệc mừng thọ mấy ngày nữa thôi...”
“Bữa tiệc mừng thọ thì có gì đáng sợ chứ! Mấy năm nay đại phu nhân cũng chín chắn hơn nhiều rồi, chắc không thành vấn đề đâu.”