Chương 50

Cuối cùng cũng đến lượt hắn ta tham gia vào việc này.

Mạnh Thời Hoài mừng rỡ, cùng hai người kia đứng ra hành quỳ bái lễ tạ ân.

Đáng tiếc, hắn ta lại không hay, duy chỉ lúc hắn ta tiến lên quỳ xuống, tầm mắt của Thiên tử đã khẽ động đậy.

Một cái đánh giá và quan sát đầy vẻ lơ đãng.

Chỉ trong khoảng vài khắc ngắn ngủi, Thiên tử đã thong thả thu hồi ánh mắt.

Thứ hàng này ư?

Khóe môi mỏng của Thiên tử hơi cong lên, ánh mắt khinh miệt lộ rõ mồn một.

Tuy nhiên, chẳng có ai dám đối diện với Thiên tử, bởi vậy cũng không hề hay biết.

Sau buổi thương triều, cuối cùng đám người này cũng đồng loạt thở ra một hơi.

May quá, may quá, lại là một ngày bảo toàn được cái mạng.

Dĩ nhiên, khi ánh mắt của bọn họ rơi vào Diệp Thượng thư cùng Hà Thượng thư đang tranh cãi ầm ĩ, loạn xạ giật râu đối phương ngay cửa Kim Loan Điện, thì lại biến thành sự đồng tình sâu sắc.

“Cái lão bất tử nhà ngươi, bảo ngươi ra mặt ngươi còn thật sự ra mặt, giờ thì hay rồi!”

“Cái lão ngoan cố nhà ngươi, không phải là do ngươi ngu đàn à! Chẳng lẽ không phải ngươi xúi giục lão phu dâng tấu ư? Kết quả còn hại tiểu nữ của lão phu lại phải gả rẻ cho cái thằng vô dụng nhà ngươi?”

“Ê ê ê cái gì mà vô dụng? Nhi tử nhà ta anh tư tiêu sái, chỉ là rớt bảng mấy lần thì đã sao mà bảo vô dụng?”

“Còn rớt bảng mấy lần? Ngươi nói ra mà không thấy ngại ngùng hay sao? Hắn ta hai mươi tuổi đầu rồi mà đến Tú tài cũng không thi đỗ nổi!”

“Ngươi là cái đồ cóc ghẻ mà còn đòi ăn thịt thiên nga! Cũng chẳng nhìn xem liệu Bệ hạ sẽ coi trọng nữ nhi nhà ngươi sao!”

“Hà Phóng, ngươi muốn chết à!”

...

Bọn họ cứ người một câu ta một câu mà mắng, đến mấy vị công công cũng không thể kéo bọn họ ra.

Sau đó, bọn họ dứt khoát động tay đánh nhau, giật râu, túm tóc, tát tai, chẳng thiếu thứ gì.

Mà trên lầu các cách đó không xa, Thiên tử vẫn cứ dõi mắt nhìn xuống mọi hành động của bọn họ.

Gió nhẹ thổi qua, làm những lọn tóc đen bay lên quấn quýt.

Nắng ấm chiếu rọi xuống, đôi đồng tử sâu thẳm đổ một mảng bóng mờ dưới mi mắt, khiến người ta không thể nhìn rõ được cảm xúc trong mắt Thiên tử.

“Tôn Vĩnh Trung, phái người đi tra...”

Mấy chữ phía sau quá nhẹ, nhẹ đến mức bị một làn gió thổi bay, không lọt vào tai Tôn Vĩnh Phúc.

Tôn Vĩnh Phúc cân nhắc kỹ càng, cẩn thận hỏi: “Bệ hạ, lão nô là Tôn Vĩnh Phúc... À, tra ai ạ?”

Là Hà Thượng thư của Công bộ hay Diệp Thượng thư của Binh bộ đây?

Còn về việc thỉnh thoảng Bệ hạ lại gọi nhầm tên ông với đệ đệ của mình, Tôn Vĩnh Phúc đã quen rồi.