Chương 48

Ôi đại phu nhân! Oánh cô nương! Hai người ngàn vạn lần đừng làm hỏng yến tiệc mừng thọ của nhà người ta nhé!

...

Sáng sớm, vạn vật lặng câm, nơi chân trời phía Đông đã hé rạng một tia ánh sáng sớm, khe khẽ nhuộm thẫm vòm trời u ám, giăng lên một bức màn lụa màu nguyệt bạch, lam nhạt.

Tại Kim Loan Điện, trong chính điện nguy nga tráng lệ, hàng trăm văn võ bá quan đứng nghiêm trang, nhìn khắp lượt, chỉ thấy một màu quan bào đỏ thẫm.

Ngoài khoác áo gấm hồng, dưới là xiêm và tất gối, trong mặc đơn y lụa trắng, chân mang tất trắng giày đen, lưng thắt đai da cùng ngọc bội, đầu đội Lương Quan.

Tất nhiên, hoa văn thêu trên sắc quan phục đỏ thẫm ấy cũng muôn hình vạn trạng.

Nhất phẩm Thần hạc, Nhị phẩm Cẩm kê, Tam phẩm Khổng tước, Tứ phẩm Vân nhạn.

Còn những quan chức tại kinh thành dưới Tứ phẩm, đương nhiên không có quyền được đứng tại Kim Loan Điện này.

Phía trên Vân Thê lát gạch vàng ròng là Thiên tử của Đại Tấn.

Thân hình của nam nử có vẻ lười nhác, hàng mi dài thường xuyên lay động, mỗi khi hắn hơi lơ đãng nâng mí mắt liếc nhìn bá quan, đều khiến những thần tử tinh tế quan sát phải thắt lòng.

Khí thế hùng hậu mà lặng im ấy đè nén khiến một số thần tử trẻ tuổi phải nghẹt thở, ngay cả hơi thở cũng cố gắng thả nhẹ hơn, nhẹ hơn nữa.

Cuối cùng, Đế vương vuốt ve chuỗi Phật châu nơi cổ tay, khẽ mở môi: “Lời chư khanh tấu, Trẫm đã ghi lòng, tuyển tú cứ theo lệ thường mà làm.”

Vị văn thần đang quỳ dưới đất vì việc tuyển tú mà ra mặt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Vị văn thần còn chưa kịp nở lại nụ cười thì đã nghe thấy Thiên tử tiếp lời: “Diệp ái khanh và chư vị quan tâm đến hậu cung của Trẫm như thế, Trẫm vô cùng vui mừng.”

“Trẫm cũng muốn thay mặt chư ái khanh giải đi một mối lo. Đến, truyền chỉ, ngũ cô nương của phủ Diệp Thượng thư hiền lương thục đức, cung kính ôn hòa, cùng trưởng tử của phủ Công bộ Thượng thư quả xứng đôi vừa lứa, vì muốn tác thành mỹ sự, ngày mùng ba tháng sau sẽ thành hôn. Mọi lễ nghi sẽ được giao cho Lễ bộ và Khâm Thiên Giám Giám chính cùng nhau lo liệu!”

Giọng của Đế vương trong trẻo như ngọc, lại khiến sắc mặt Diệp Thượng thư đang quỳ dưới đất chợt trở nên trắng bệch, suýt nữa ngất lịm đi.

Trong kinh thành, có bao người đang dòm ngó kỳ tuyển tú này, trong số các tú nữ có cơ hội trúng tuyển cao nhất, nữ nhi của phủ Diệp Thượng thư chính là một người trong đó.

Bởi thế, đương nhiên Diệp Thượng thư cũng đang nhắm tới cơ hội này.

Uất Trì Cảnh cười đầy ý vị: “Tú nữ có hàng ngàn vạn, thiếu một Diệp cô nương nhưng lại có thể thêm một hỷ sự. Chư vị ái khanh, có phải không?”