Lục Nguyên Tịch bất động thanh sắc nheo mắt lại.
“Nhờ người gửi thϊếp mời cho đại phu nhân và Oánh cô nương, dặn bọn họ nhớ chuẩn bị chu đáo, chớ để mất lễ tiết.” Lục Nguyên Tịch lãnh đạm dặn dò, hạ nhân gật đầu lui xuống.
Còn về quà mừng...
“Thu Tang, nàng ta đi tìm đại phu nhân xin chìa khóa nhà kho, nói là để chọn quà tặng tặng cho lão phu nhân nhà họ Chung mừng thọ tuổi sáu mươi. Điều gì nặng điều gì nhẹ, ta tin đại phu nhân cũng sẽ hiểu rõ.”
Thu Tang khuỵu gối hành lễ: “Nô tì rõ thưa phu nhân.” Sau đó nàng ta lui ra khỏi phòng ngủ chính.
...
Kim Bảo Viên...
Nghe nói Quang Lộc Tự Thiếu Khanh lại gửi thϊếp mời cho mình và Oánh Nhi, điều này khiến Kim thị vui mừng đến mức không khép được miệng, bà ta cầm thϊếp mời ngắm nghía hết nhìn trái lại nhìn phải.
Nhưng Kim thị không biết chữ, đành bảo nha hoàn đọc đi đọc lại.
“Ôi chao! Đây là người ta mời ta đó! Vậy ta nên đi hay không đi đây?”
“Haiz, thôi, nếu người ta đã tốn công mời ta như vậy thì ta vẫn nên đi một chuyến, cho đối phương chút thể diện vậy!”
“Hừ! Cái lũ phu nhân kia, đứa nào đứa nấy mắt cứ muốn nhìn lên trời, chẳng thèm nhìn xem phủ bọn họ quan vị thế nào? Có được nhi tử làm quan Tứ phẩm như con ta không?”
“Xem Quang Thiếu Khanh người ta kìa, thật biết điều làm sao!”
Nha hoàn thật sự không nhịn được nhắc nhở: “Đại phu nhân, là Quang Lộc Tự Thiếu Khanh ạ.”
Kim thị trợn mắt nhìn.
“Ở đây có chỗ cho ngươi xen vào lời ta nói sao? Còn không mau câm miệng!”
Nha hoàn tốt bụng bị hắt hủi, tức đến chết, đành phải giữ im lặng.
Chẳng bao lâu sau, Mạnh Thời Oánh vui vẻ chạy vào, búi tóc trên đầu nàng ta lỏng lẻo, trâm vàng chênh vênh như sắp rơi.
“Mẹ ơi! Mẹ xem này! Thϊếp mời!”
Đôi mắt xếch của Kim thị được Mạnh Thời Oánh thừa hưởng rất tốt, tuy nhiên, miệng lớn và lỗ mũi thô của bà ta lại được Mạnh Thời Oánh tránh được.
Nhưng đôi mắt xếch của Mạnh Thời Oánh lại khác Kim thị, mắt nàng ta hơi xếch lên, song lại sinh ra to lớn, phần lớn đồng tử bị mí mắt che đi, tạo cảm giác lờ đờ buồn ngủ.
Một khi cười lên, cơ thịt ép đôi mắt hướng lên trên, khiến đôi mắt trở nên dài và xếch, trông vô cùng có thần khí.
Sống mũi nàng ta đoan chính, miệng anh đào lại sinh ra rất đẹp.
Vì thế dung mạo của nàng ta cũng thuộc hàng thượng đẳng.
Hai mẹ con bọn họ nhìn nhau cười vui vẻ, tiếng cười vang dội truyền đến cả Minh Nguyệt Quán và Ly Nam Hiên ở hai bên đều bị chấn động.
Rất nhiều nha hoàn phải mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Không phải bọn họ quá hóng chuyện, mà là bọn họ thực sự lo lắng sau ngày yến tiệc mừng thọ ấy, Mạnh phủ sẽ lại trở thành trò cười của cả thành Biện Kinh này.