Chương 4

Đương kim Bệ hạ Tấn Huy Đế Uất Trì Cảnh đã đăng cơ được tám năm, thủ đoạn tàn độc đủ khiến trên dưới triều đình khϊếp sợ, không dám hành động tùy tiện. Mạnh Thời Hoài mới nhậm chức được hai tháng, làm sao dám cầu xin ân điển của Bệ hạ đây?

Những lời này khiến Lục Nguyên Tịch như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh buốt, đầu ngón tay trắng bệch cùng cơ thể không ngừng run rẩy. Thậm chí nàng còn không rõ nước mắt đã lăn xuống, làm đỏ cả khóe mắt rồi rơi xuống đất từ lúc nào.

Sau khi cân nhắc thiệt hơn, phu quân đã từ bỏ Dung Nhi.

Năm năm gả cho Mạnh Thời Hoài, Lục Nguyên Tịch chỉ sinh được một mình Dung Nhi, nàng yêu con như mạng, sao có thể chấp nhận lời giải thích từ phu quân được đây?

Đầu óc nàng trống rỗng, thân thể lảo đảo, suýt ngã xuống đất, may mà được Mạnh Thời Hoài nhanh tay đỡ lấy.

Nhìn thấy thê tử vốn đoan trang, nhã nhặn của mình nay thê thảm như vậy, lại nghĩ đến nữ nhi mới bốn tuổi vẫn chưa khỏi bệnh, Mạnh Thời Hoài cũng không kìm được mà đỏ hoe mắt.

“Nương tử! Người hiền ắt sẽ được trời cao phù hộ, Dung Nhi sẽ không sao đâu!”

Cơn đau và nỗi oán hận trong lòng như có cơ hội liền trào ra khỏi vẻ ngoài thanh lệ tuyệt mỹ của Lục Nguyên Tịch, nàng không kìm được oán trách: “Lại là muội muội tốt của chàng làm chuyện ác, lại là muội muội tốt của chàng khiến Dung Nhi của ta phải chịu khổ chịu nạn!”

Nói xong, Lục Nguyên Tịch lại thất thần lắc đầu, lẩm bẩm: “Không, là do người mẹ ruột này không trông nom Dung Nhi cẩn thận, tất cả đều là lỗi của ta...”

Mạnh Thời Hoài đau lòng không thôi, ôm chặt lấy Lục Nguyên Tịch. “Nương tử, nàng yên tâm, ta đã phạt Thời Oánh quỳ ở từ đường rồi.”

“Chúng ta phải kiên cường lên, nương tử...”

Mạnh Thời Hoài nói liên tục rất nhiều lời, nhưng Lục Nguyên Tịch chẳng còn nghe lọt câu nào.

Hình ảnh phu thê Mạnh Thời Hoài ngày thường ân ái như thuở ban đầu bỗng xuất hiện một vết nứt khó thấy.

Phu quân bất lực, sau khi người trong tộc cân nhắc thiệt hơn đã từ bỏ Dung Nhi của nàng.

Vậy thì Dung Nhi của nàng chỉ có thể dựa vào người mẹ này mà thôi.

... Cha!

Nam tử trong ký ức luôn mang vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm khắc vô cùng. Nhưng giờ cha đang ở Dương Châu, không có ở kinh thành.

Quan thϊếp!

Không được, nàng phải về nhà mẹ đẻ một chuyến!

Lúc đó, vừa hay mặt trời lặn, ánh tà dương đỏ rực xuyên qua khung cửa sổ chạm trổ, kéo dài bóng của hai phu thê trong phòng.

Lục Nguyên Tịch đột ngột giơ tay đẩy Mạnh Thời Hoài ra, vội vã bước nhanh ra ngoài.