Chương 38

Những năm này, Tưởng Hoàng hậu quản lý hậu cung nên cũng coi như lọt được vào mắt Uất Trì Cảnh, vì thế hắn cũng không ngại dùng một bữa cơm đơn giản với Hoàng hậu.

Hoàng thiên quý tộc, Đế và Hậu dùng bữa.

Món lạnh, món nóng, canh bổ, bánh ngọt, hoa quả tươi, trà phẩm, không thiếu một thứ gì.

Trong chính điện lạnh lẽo, chỉ có thể nghe thấy tiếng đũa chạm vào bát sứ, ngay cả tiếng nhai nuốt cũng khẽ khàng đến mức không nghe thấy.

Trong suốt bữa ăn, Tưởng Hoàng hậu lén lút vén mi nhìn về phía Thiên tử bên cạnh vô số lần.

Đáng tiếc, Thiên tử vẫn điềm nhiên như cũ, chưa từng nhìn nàng ta thêm một lần, dù là bố thí nửa phần ánh mắt.

Trái tim Tưởng Hoàng hậu trước đó còn vui mừng, nay lại lập tức nguội lạnh, kéo theo cả những món ngon tinh xảo đưa vào miệng cũng trở nên vô vị, thậm chí khó nuốt.

Nàng ta không nhịn được lên tiếng: “Bệ hạ,”

Không ngờ, Uất Trì Cảnh dứt khoát ngắt lời nàng ta: “Hoàng hậu, ăn không nói, ngủ không lời.”

Giọng hắn không hề có gợn sóng, không có ý trách cứ, nhưng lại lập tức khiến nụ cười Tưởng Hoàng hậu cố gắng giữ lại trên môi chợt rũ xuống.

Nàng ta dốc hết sức lực, dường như muốn nặn ra một tia cười, nhưng cuối cùng cố gắng mãi, nàng ta nhận ra ngay cả một nụ cười khổ cũng không cười nổi.

Tưởng Hoàng hậu muốn rơi lệ.

Thâm cung tịch mịch, nàng ta muốn có một đứa con để giải khuây đêm dài đằng đẵng này thì có gì sai?

Vì sao Bệ hạ ngay cả ý niệm này cũng không muốn ban cho nàng ta?

Nàng ta còn phải chịu đựng bao nhiêu năm nữa đây?

Thiên tử Tấn Huy Đế, hắn bạc tình hơn nhiều lắm so với những gì nàng ta từng tưởng tượng, hắn không có người mà hắn muốn để tâm, Hoàng tử cũng vậy, Công chúa cũng thế, ngay cả sinh mẫu Thái hậu mà hắn cũng hoàn toàn không bận lòng.

Điều này khiến Tưởng Hoàng hậu nhiều lần nghi ngờ máu hắn đều là lạnh.

Mãi cho đến khi dùng xong bữa trưa, Tưởng Hoàng hậu mới dám khơi gợi chuyện lật thẻ bài.

“Bệ hạ, người đã hơn hai tháng chưa vào hậu cung rồi, các tỷ muội trong cung đều đang nhớ người lắm. Thỉnh thoảng Nhị Hoàng tử và Ngũ Hoàng tử còn làm ầm ĩ lên vì nhớ người, người xem...”

Ngày nào cũng lật thẻ bài, ngày nào cũng vào hậu cung.

Uất Trì Cảnh khó chịu nhíu chặt mày.

Gò má sắc lạnh cùng đường môi mỏng như lưỡi dao siết chặt, khiến bầu không khí trở nên u ám, lạnh lẽo.

Hắn cảm thấy mình chẳng khác nào một con lợn đực giống, chuyên đi phối giống cho đám nữ nhân kia, để bọn họ mang thai sinh con, cuối cùng lại để lũ trẻ ấy tranh giành nhau cái này cái kia!

Đúng là vô vị đến cực điểm.

Cả trái tim Tưởng Hoàng hậu như nhảy lên cuống họng, đập thình thịch, tựa như sắp nhảy ra khỏi cổ họng bất cứ lúc nào.