Chương 37

Đúng là không thể quản cái con nha đầu điên này nữa mà!

...

Đại Minh Cung.

Mặt hồ lấp lánh sóng nước, thỉnh thoảng nổi lên gợn sóng, hoặc có những chú cá nhàn nhã nhảy vọt khỏi mặt nước, rồi lại rơi mạnh xuống hồ bơi lội.

Nam tử vận long bào màu vàng sẫm thêu chín trảo kim long, phản chiếu ánh sáng phi thường dưới ánh mặt trời. Mái tóc đen mềm mại được chải gọn gàng, cố định bằng ngọc quan, thắt lưng màu trắng nguyệt vân tường vân ôm sát eo thon gầy.

Hắn đứng dậy, dáng người cao lớn ngọc thụ lâm phong, tuấn tú lạnh lùng.

“Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương đã đến.”

Tôn Vĩnh Phúc cung kính thưa.

Hoàng hậu...

“Nàng đến làm gì?”

Uất Trì Cảnh quay đầu lại, chậm rãi hỏi ngược lại Tôn Vĩnh Phúc, khiến Tôn Vĩnh Phúc ngượng ngùng vô cùng.

“Điều này thì lão nô cũng không rõ ạ.”

Lặng im nửa khắc, Uất Trì Cảnh cất lời: “Cho nàng vào đi.”

Cuối cùng cũng không phải là lời lẽ kiểu “cho nàng cút đi”, Tôn Vĩnh Phúc vẫy tay, bảo thái giám bên dưới đi truyền lời.

Chẳng bao lâu sau, cuối cùng chủ nhân của hậu cung, Tưởng Hoàng hậu cũng đã đến hồ Bình Nguyên trong Đại Minh Cung này.

Cẩm bào hoa lệ, rồng phượng trình tường, hoa văn mẫu đơn và bươm bướm khắc họa nên ánh rạng rỡ, điểm xuyết những đóa hoa rực rỡ, bên trong Hoàng hậu mặc sa y đại hồng, phượng hoàng dát vàng sống động như muốn bay.

Vấn sa vàng, đính bảo châu.

Phỉ thúy trong suốt, bảo thạch lộng lẫy.

Không thứ gì là không hoa lệ, không thứ gì là không nổi bật.

Giữa đôi mày điểm chút ấn ký mẫu đơn, thêm chút son phấn, quả là giai nhân tuyệt sắc chốn nhân gian.

Thấy ánh mắt của Uất Trì Cảnh rơi trên người mình, Tưởng Hoàng hậu căng thẳng mím chặt đôi môi đỏ mọng, nội tâm nóng ran.

“Thần thϊếp thỉnh an Bệ hạ.”

Hắn là trượng phu trên danh nghĩa của nàng ta, cũng là phụ thân của những đứa con trong tương lai của nàng ta, lại càng là chỗ dựa về sau của nàng ta.

Liên tưởng đến việc mẹ nàng ta vào cung thăm, dặn dò nàng ta nên hạ mình, chịu khó mặt dày đi lấy lòng Bệ hạ, như vậy mới sớm có hỷ sự, Tưởng Hoàng hậu cảm thấy vô cùng e thẹn.

Kết hôn với Bệ hạ đã tám năm nhưng bụng của nàng ta vẫn không hề có động tĩnh.

Thái hậu nương nương trách nàng ta không biết cố gắng, nhưng Thái hậu cũng không nghĩ xem bao lâu Bệ hạ mới vào hậu cung một lần, một mình nàng ta thì sao mà sinh ra con được!

Đôi mày lạnh lùng của Uất Trì Cảnh khẽ nhướng lên.

“Đứng dậy đi, sao hôm nay nàng lại đến đây?”

Thấy Uất Trì Cảnh đi thẳng vào vấn đề, tim Tưởng Hoàng hậu hụt một nhịp, nàng ta cẩn thận quan sát thần sắc Thiên tử, nở một nụ cười thuần lương ôn hòa.

“Hôm nay thời tiết đẹp, không còn cái lạnh tàn dư của mùa xuân mấy ngày trước, thần thϊếp muốn cùng Bệ hạ dùng bữa trưa.”