Thấy Kim di nương bị đánh ra nông nỗi ấy, trong lòng Mạnh Dung Trinh bốn tuổi chỉ có niềm vui, con bé khẽ dụi má vào Lục Nguyên Tịch.
“Mẹ, con có phải là đồ của nợ không?”
Đồ của nợ.
Lục Nguyên Tịch hận ba chữ này biết bao.
Kim thị xuất thân từ gia đình thương nhân, kết hôn với cha chồng xuất thân từ gia đình tiểu hộ. Nếu không phải năm xưa phụ thân nàng ngẫu nhiên gặp nạn khi đang đi thi rồi được cha chồng cứu...
Và rồi phụ thân nàng niệm tình cứu mạng, gả một thứ nữ như nàng vào một gia thế như thế này, thì e rằng cả đời Dung Nhi sẽ không bao giờ phải nghe thấy ba chữ đồ của nợ này!
Gia đình thế gia thanh liêm, đời đời được phong tước, hay những nhà đọc sách nào lại thốt ra ba chữ đồ của nợ này?
Nàng thà làm phu nhân chính thất của một vị quan thanh liêm thất phẩm bát phẩm, chứ không muốn bước chân vào cửa nhà loại người này.
Mẹ chồng thiển cận chỉ thấy việc nhi tử thi cử làm quan, mà không thấy được giá trị của việc gả nữ nhi liên hôn với đại tộc, nên cứ ngày ngày gọi Dung Nhi là đồ của nợ.
Chẳng trách những buổi yến tiệc của các gia đình giàu có ở kinh thành xưa nay chưa từng mời mẹ chồng tham dự mà chỉ đích danh mời nàng tham gia...
Thế nhưng, bà ta là mẹ ruột của Hoài Lang, là tổ mẫu ruột của Dung Nhi, là người nàng phải chung sống nửa đời còn lại...
Lục Nguyên Tịch thân tâm kiệt quệ, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ.
Nàng ôm chặt Mạnh Dung Trinh vào trong lòng, hôn lên chiếc má bầu bĩnh của con bé, dùng đầu ngón tay lau đi những giọt nước mắt của con bé.
“Không, Dung Nhi của mẹ, con là món quà quý giá nhất mà ông trời ban tặng cho mẹ, là ân điển của trời cao, là bảo bối mà mẹ yêu thương nhất.”
...
Theo sau việc Hương Chi bị khiêng về, Minh Nguyệt Quán lại một lần nữa ồn ào náo động.
Nào là mời thầy thuốc, nào là đi thỉnh cầu đại phu nhân đến chủ trì công đạo.
Tiếng khóc than inh ỏi khiến mọi người trong Mạnh phủ từ trên xuống dưới đều tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mạnh Thời Oánh vốn thích nghe đủ thứ chuyện kỳ lạ, hệt như một con chó săn ngửi thấy mùi thịt, vui vẻ lén lút trốn đến Kim Bảo Viên của mẹ mình.
Ai ngờ Kim thị đã giận dữ đi thẳng tới Minh Nguyệt Quán.
Mạnh Thời Oánh cũng không nản lòng, ngược lại còn bước nhanh hơn.
“Thái Hà, mau lên mau lên, kẻo màn kịch hay này sẽ kết thúc mất!”
Nghe nói cái di nương lỗ mũi to kia bị Lục Nguyên Tịch đánh cho nát cả mặt rồi.
Đúng là buồn cười, nàng ta phải đi xem rốt cuộc là nát đến mức nào!
Mạnh Thời Oánh cũng chẳng ưa gì Kim di nương, vừa xấu xí, tính tình lại tệ, không biết đại ca của nàng ta bị mù mắt nào mà có thể ra tay được?